20 tháng 7, 2012

chim kêu buổi sớm, ngựa hí chiều tà, có một ngọn núi, đã trở về nhà


Giỏi đi lắm, cứ tưởng ko nhớ đường về nữa chứ

lần này về được mấy ngày, lí do về thì xến ko nghe nổi nhưng dù sao
về được là tốt lắm rồi
 (cuộc đời này vốn dĩ nhiều bất trắc mà, dù sao thì, gặp được nhau lúc nào vui lúc ấy. )



        "Chim kêu buổi sớm
         Ngựa hý chiều tà
         Có một ngọn núi
         Đã trở về nhà
         Có ngàn dặm cỏ
         Còn đi ngoài xa
         Liễu biếc tháng ba
         Sen hồng tháng bảy
         Liễu xác, sen tàn
         Tóc buồn xanh mãi
         Sương sa biên tái
         Mưa trắng kinh kỳ
         Cườm tay lục bảo
         Nửa đời phân ly
         Sao không về đi
         Duyên người đã hết
         Cánh cửa nhà ta
         Tháng ngày lưu biệt
         Một đêm ngà ngọc
         Nghìn đêm đợi chờ
         Nét mày đan phượng
         Cháy mùa tương tư
         Người đẹp thường hư
         Vàng son dễ nát
         Quanh quẩn xiêm y
         Thế gian lầm lạc
         Về đây rượu chát
         Vịn cành mằn hoa
         Ngẩng mặt là núi
         Bình yên hiên nhà
         Chim kêu buổi sớm
         Ngựa hý chiều tà
         Hoa đào rắc lối
         Người về từ xa..."

Thơ Ngô Mai Phong

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét