7 tháng 2, 2011

Trưởng thành là một trách nhiệm


Bao lâu rồi?
Ít nhất 6 năm rồi mà vẫn không quen nổi với cảm giác bước qua cổng ngôi nhà của mình với bố mẹ nhìn theo sau lưng để lên đường đến một thành phố cách xa hơn 100 cây số.
Bố vẫn giữ ánh nhìn ấm áp như thế, mẹ vẫn dặn dò những câu quen thuộc như thế rồi nhìn theo xe đến khi không còn nhìn thấy dấu vết nào nữa. Lần đầu tiên như thế thì khóc, giờ thì tập cười - cho những người khác yên lòng.

Khi chúng ta lớn hơn một chút thì bố mẹ chúng ta lại già đi một chút. Một chút. Mỗi ngày. Bố ta già đi, gầy hơn và dễ ốm hơn. Mẹ ta nói nhiều hơn những câu bắt đầu bằng cụm từ: Sau này, khi mẹ già...Ta bắt đầu nhận ra sự thay đổi ấy đồng thời với khi ta bắt đầu cảm thấy mình đang trưởng thành. Bạn ta nói: trưởng thành là một trách nhiệm - không phải trách nhiệm với những người khác mà là trách nhiệm gánh vác phần cuộc sống của riêng mình và bắt đầu mất dần đi những mối dây neo níu giữ xung quanh. Trách nhiệm phải chấp nhận rằng cuộc sống có những quy luật không thể nào thay đổi.
Không phải cứ yêu thương là sẽ giữ được những người mình yêu ở bên mình mãi. Những đứa con khi khôn lớn sẽ muốn bay đi khỏi cái tổ nơi mình đã lớn lên và chỉ trở về khi thấy nhớ hoặc khi mang trên mình những vết thương chưa được chữa lành. Rồi khi có đủ sức mạnh tất cả sẽ lại tiếp tục bay đi gặp gỡ những cuộc đời mới hay xây cho mình những cái tổ mới. Trong ngôi nhà cũ sẽ chỉ còn là những ánh mắt dõi theo và những yêu thương không bao giờ cạn.
Tất cả những người cha và người mẹ đều vĩ đại, ít nhất với những đứa con của họ.
Giá mà ta có thể cứ thế lớn lên mà bố mẹ ta không phải già đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét