19 tháng 2, 2011

Cơm nắm muối vừng



Bố bảo hồi bé mình kén ăn nhưng mỗi lần đi mẫu giáo về đều chạy khắp nhà gào toáng lên kêu đói. Thế là bố với bà nội nghĩ ra trò nắm cơm ủ vào mo cau non rồi ủ vào chăn để buổi trưa về đến nhà thì cái đứa vừa hâm vừa khó tính là mình có cái ăn. Vị cơm nóng quyện với mùi thơm của mo cau là thứ mùi mình không bao giờ quên được.
Sau này lớn, mình vẫn thích ăn cơm nóng. Hồi cấp 2 cấp 3 thỉnh thoảng vẫn làm nũng bố nắm cơm, cơm tám ăn với ruốc, nhưng ko được ủ trong mo cau nữa. Giờ quanh năm xa nhà. Ở Hà Nội này buổi sáng chạy lòng vòng 5p là tìm ra cả chục hàng cơm nắm nhưng cơm nắm kiểu công nghiệp, cơm khô, mịn và vô cảm, không mềm thơm như cơm nắm của bố. Thỉnh thoảng thèm quá mình cũng ăn tạm, rỗi rãi thì nấu cơm tự nắm ở nhà. Mỗi lần như thế đều nhớ nhà, nhớ bà và nhớ bố.
Cả tuổi thơ của mình gắn với món cơm nắm và khu vườn rộng mênh mông. Có một nơi gọi là quê để nghĩ về hay trở về thật tuyệt.

1 nhận xét: