24 tháng 2, 2011

"Lúng ta lúng túng"


Sáng nay tôi nghe Stepping on the rainny street cả buổi sáng nhưng ko hiểu sao vẫn nghĩ nhạc của Kevin Kern hợp với những ngày mưa âm u hơn là The Daydream. Mọi người đều nói những ngày mùa xuân tươi vui rực rỡ nhưng tôi thấy mùa xuân cứ hay u hoài, đuổi mãi ko chịu đi.

Mùa xuân này tôi đi học nhiều. Học buổi tối, rồi dự định học cả buổi sáng, mỗi thứ một ít. Nếu không muốn đầu óc trống trải thì nên làm một việc gì đó. Chỉ đơn giản là làm-một-việc-gì đó. Nếu thấy mệt mỏi hay stress thì làm việc tay chân, dọn nhà, lau bàn ghế, cọ rửa nhà tắm, xếp lại giá sách, trồng cây, đọc truyện tranh...Lao động tay chân là một cách giải tỏa hữu hiệu. Tôi làm-một-việc-gì đó và tôi đi học.
Tôi nấu ăn.
Tối qua khi đang nấu bữa tối tôi nghĩ đến Mikage. Tôi may mắn không phải sống trong hoàn cảnh bất hạnh như Mik nhưng tôi giống Mik, hay mơ về một căn bếp của riêng mình. Một căn bếp sáng bóng, có tủ để bát đĩa, gia vị, có giá để dao, có lò nướng để thỉnh thoảng làm vài loại bánh, có máy xay sinh tố để pha chế này nọ, có bếp có nồi để nấu những món yêu thích. Thực ra nấu nướng là một công việc mang lại nhiều cảm hứng và niềm vui hơn là tôi từng nghĩ.

Tôi còn định khâu mấy cái vỏ gối, khâu một cái túi để đựng phim và máy ảnh, rồi nếu hứng lên sẽ thêu cả hoa lên nữa. Tôi muối dưa, tôi làm khung ảnh, làm dây treo ảnh. Cắm hoa. Tự làm được cái gì đó cho chính mình hay cho người khác là một niềm vui không thể diễn tả. Mà tôi thì có nhiều thời gian.

Chỉ có đôi khi tôi vẫn buồn. Vào những đêm khuya, khi tôi không biết làm việc gì khác mà vẫn chưa muốn ngủ. Tôi ngồi nghĩ miên man về chuyện cũ chuyện mới. Không biết đến bao giờ tôi mới hết cảm thấy cô đơn trong những đêm tĩnh mịch thế này.


***
Cho em hỏi em phải đi tìm kiếm bao lâu để được yêu sau những đêm tịch liêu
Sao con đường đi kiếm nhân tình cứ rối như vò tơ,
Sao lúng túng hững hờ
...
Nửa đêm nghe Lý hát bài hày rất hợp

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét