Không có khẩu trang & găng tay đi ngoài đường trong thời tiết này thực sự là một gánh nặng.
Căn nhà đối diện, trên tầng 2 có một ô cửa màu xanh mở ra một cái ban công cũ trông thẳng ra một cây phượng đã trụi hết cả lá. Mùa đông luôn thổi bay tất cả lá bàng và lá phượng mà nó gặp. Mình thích nhìn những hàng cây trụi lá mùa đông, nhất là vào những ngày không có ánh nắng. Không gian vừa ảm đạm vừa lặng lẽ ấy khiến mọi suy nghĩ đều lắng xuống.
Cảm giác bước đi khi suy nghĩ đang lắng xuống lucs nào cũng thú vị.
*
Chị Mai nói tháng 3 và tháng 4 sẽ đi Roma và đi Pháp, sẽ nghỉ ở một căn nhà nhỏ trên một bãi biển tuyệt đẹp ở Châu Âu - một mình. Chị bảo chị quý khoảng thời gian một mình lắm. Cũng buồn nhưng cũng vui. Mình cũng quý những khoảng thời gian một mình, nên mình định sẽ đi Hội An vào tháng 3 - tháng sinh nhật. Tháng 3 buồn buồn vui vui. Ngày đầu tiên của tháng 3 năm ngoái mình gom hết những kiên quyết cuối cùng để bứt ra khỏi Neo. Sau đấy thì buồn. Cũng buồn lâu lắm, buồn qua cả sinh nhật. Nửa năm sau thì Neo cưới. Chuyện của mình với Neo mình không dám dùng từ kết thúc vì không biết nó đã bao giờ thực sự bắt đầu. Cứ suốt ngày lải nhải là muốn yêu một người có quá khứ không phức tạp mà quá khứ của mình cũng có đơn giản gì đâu.
Người ta đúng là không bao giờ có thể chọn được người mình yêu.
*
Hôm qua là ngày tình yêu. Sau cơn mưa đêm qua hôm nay trời rất sáng.
*
Cũng không liên quan gì nhưng mình thích cái gương bên Tổng cục du lịch. Những lần đứng chờ thang máy ở cuối hành lang mình hay soi vào đấy và thứ duy nhất nhìn thấy được chỉ là đôi chân của chính mình. Đôi chân quan trọng là thế mà bình thường khi soi gương chẳng có mấy ai chịu nhìn xuống nó. Nhờ cái gương treo cao ngất ngưởng ấy mà mình biết là năm ngoái mình đã đi bộ nhiều đến mức mòn hết cả hai gót giày thể thao.
Đã đến lúc cần thay giầy mới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét