17 tháng 2, 2011

Khu vườn mùa hạ


Cuốn này mình đọc hồi trước Tết, trước cả khu Bu mang quyển sách đến văn phòng cho mình mượn và bảo: Đọc đi, hay lắm.
Từ khi mua tổng cộng mình đã đọc nó 2 lần, mỗi lần đọc xong đều có cảm giác dễ chịu như khi mùa hè được ngồi bên bờ hồ ăn một hộp kem to.
Có mấy đoạn miêu tả hoa trái trong vườn làm mình nhớ đến khu vườn của cả 2 bà nội ngày xưa. Vườn của các bà nội đầy những loại hoa quả nhiệt đới mà khi ấy luôn có sức hấp dẫn không thể cưỡng với bất kì đứa trẻ con nào. Tất cả đều được trồng quanh một cái ao lớn, có một cái cây to cạnh cầu ao và sáng nào cá cũng ngoi lên ngớp ngớp đớp thức ăn hoặc tập thể dục.

Có mấy đoạn mà mình thích trong cuốn này:

- Ánh sáng luôn hiện hữu quanh ta nhưng màu sắc của nó lại ẩn đi. Trong thế giới này có lẽ có vô vàn thứ đang ẩn nấp, vô vàn thứ ta không nhìn thấy được. Có những thứ giống như cầu vồng, thời tiết thay đổi một chút là sẽ xuất hiện; nhưng cũng có những thứ, phải trải qua một quãng đường rất dài ta mới có thể thấy nó.
Thứ đang đợi tôi tìm ra, hiện giờ nó đang ẩn nấp ở đâu nhỉ?"

- Biết đâu già đi lại là một điều hay. Bởi vì càng nhiều tuổi, người ta lại có càng nhiều ký ức. Và rồi, một lúc nào đó khi chủ nhân chết đi, những ký ức sẽ hòa lẫn vào không khí, tan vào mưa, thấm vào đất, tiếp tục tồn tại. Chúng sẽ trôi tới nhiều nơi khác, và không chừng, cũng sẽ thử len lỏi vào tim những người khác nữa. Thỉnh thoảng, có những nơi ta mới đến lần đầu nhưng chẳng hiểu sao lại có cảm giác như rất thân quen, không chừng đó là ký ức của một người xưa nào đó đang trêu trọc chúng ta. Nghĩ như vậy, tôi lại thấy vui.

- Nhà A có một quả táo. Nhà B có hai quả táo .Gộp lại sẽ thành mấy quả?Câu trả lời chỉ có thể là ba quả thôi. Nhưng vẫn có thể chia sẻ được. Đó chính là điều cháu không hiểu.
Bố cháu không thể chia làm hai giống quả táo kia, và nhà cháu không có bố. Còn ông chỉ có một mình. Mà ông không thể trở thành bố cháu được. Ông cũng không phải là táo.Nhưng chắc chắn ở nơi nào đó phải có cách xếp đặt tốt hơn cho mọi người, cháu muốn tìm ra sự xếp đặt đó.Trái đất có bầu khí quyển, chim có cánh, gió thổi, chim bay trên trời được, con người đã tìm ra được sự xếp đặt lớn rồi đấy thôi. Thế nên máy bay mới bay được còn gì. Đã có máy bay bay nhanh hơn cả âm thanh rồi thì tại sao nhà cháu vẫn không có bố? Tại sao ngày chủ nhật mẹ cháu lại ở trong siêu thị với khuôn mặt kinh hoàng như vậy? Tại sao cháu cứ bị nói rằng một lúc nào đó cháu phải khiến cho bố cháu hối hận?

- "Tao..." Yamashita chậm chạp nói. "Tao vẫn chưa chế biến được cá bơn. Chưa làm được mà đã chết thì thật đáng ghét! Cứ nghĩ rằng chưa có thành quả gì mà đã phải chết cũng đủ thấy sợ rồi. Dù tao cũng chẳng biết đến lúc làm được rồi liệu tao có mãn nguyện mà sẵn lòng chết hay không"
Liệu đến một lúc nào đó, tôi có thể làm được điều mà sau đó chết cũng mãn nguyện không? Dù không làm được tôi vẫn muốn tìm kiếm một điều gì đó như thế. Nếu không làm vậy thì tôi sống vì cái gì cơ chứ?

- Vì sống không chỉ có nghĩa là thở.

Giờ mình đang đọc Cây dương mùa thu của Kazumi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét