Tôi nghe Appassionate lần đầu tiên vào một ngày đầy hoang mang tuyệt vọng hồi năm thứ hai đại học. Kể từ ấy trong những đêm cô đơn và lặng lẽ nhất trong cuộc sống ở thành phố xa lạ này chưa bao giờ thiếu tiếng violon réo rắt tỏa ra từ bài nhạc ấy. Một bản nhạc ám ảnh, chỉ thích hợp nghe vào lúc đêm khuya khi một mình đối diện với bóng tối.
Không có gì dai dẳng như kí ức của chính chúng ta.
Appassionate - Secret Garden
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét