Ảnh: Mùng 1 Tết ngày bà nội còn sống
Tôi ngửi được mùi Tết, không ồn ào nhưng ngấm ngầm lan đi trong không khí những ngày cuối năm này.
Tôi thấy mùi hương trầm quen thuộc, thấy mùi rộn rã, mùi đoàn viên yêu thương dàn hàng huyênh hoang đi khắp phố.
Tôi thấy mùi hạnh phúc loăng quăng nhảy nhót trên từng khuân mặt (và cả từ nụ cười của chính tôi mỗi sáng).
Tất cả đang từng ngày từng giờ xâm lấn mọi không gian nơi thành phố này.
Tôi đã qua cái tuổi để háo hức nhận tiền mừng tuổi ngày Tết nhưng tôi vẫn thích Tết - vì quá nhiều lý do. Nó là khoảng thời gian duy nhất, và dài nhất trong năm tôi được sống - ở - nhà - cùng - bố - mẹ, được ở trong phòng của - riêng - tôi, được thấy mẹ cười nhiều hơn, thấy thằng em nì nèo mặc cả tiền mừng tuổi. Rồi được hí hoáy gói bánh chưng, đi chợ hoa với bố...Sẽ vô lo vô nghĩ, hỉ hỉ hả hả vùng vẫy trong thế giới riêng - ít nhất tôi đang thuộc về. Trong cái thế giới riêng ấy tôi có đủ yên bình để sắp xếp kí ức của suốt một năm vào từng ô riêng, rồi nhốt gọn hết vào những ô kính sáng bóng. Có kí ức là hạnh phúc nhưng không được để bọn chúng chạy nhảy lung tung.
Tôi đã trải qua một năm nhiều biến động, nhiều hơn tất cả những gì tôi từng hình dung vào giao mùa năm ngoái. Nhưng tôi đã đi qua tất cả những thay đổi ấy mà cuối cùng vẫn giữ lại được sự thanh thản cho riêng mình (may). Vào những lúc khó khăn nhất, thậm chí tôi đã từng nghĩ sẽ tìm một ai đó để dựa vào, nhưng rồi tôi nhận ra, có một mục tiêu rõ ràng để theo đuổi, rồi cố gắng đến cùng vì nó có ý nghĩa hơn nhiều so với việc tin vào những điều bên ngoài tầm kiểm soát. Có một người yêu thương của riêng mình là một may mắn vĩ đại, nhưng như thế không có nghĩa một cuộc sống tự do là điều bất hạnh. Tình yêu không buộc phải đến với tôi khi tôi 24 tuổi, khi tôi buồn, khi tôi cô đơn, khi tôi trống rỗng. Nó sẽ đến khi nào Nó đến. Tôi đợi Nó nhưng không chờ Nó. Tôi chào đón Nó nhưng không mong ngóng Nó. Để Nó và tôi đều tự do. Và như thế nên dù là một năm nhiều mất mát, nhiều nỗi buồn đến không báo trước tôi vẫn còn giữ lại cho mình đủ niềm yên ổn - đủ để vào một ngày gần cuối năm tôi ngồi kì cạch gõ lại những dòng này với một âm hưởng Hạnh Phúc nhè nhẹ thấm trong lòng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét