
Một tối muộn tôi ngồi lục tung các folder trong máy và tìm thấy vài tấm ảnh tôi chụp với bà nội bằng điện thoại. Ảnh mờ, ko sắc nét nhưng là những tấm ảnh duy nhất và cuối cùng tôi chụp với bà. Vậy mà đã gần 1 năm. Chẳng có gì thay đổi được những điều đã qua, nhưng có những lúc tôi không có cảm giác là bà đã đi xa, tôi cứ nghĩ bà vẫn đang ở trong căn nhà bao nhiêu năm ấy. Rồi sáng sáng bà sẽ mặc áo ấm, sẽ têm trầu, sẽ đi lại, sẽ nằm nghĩ ngợi ở cái võng ngoài hiên, dưới giàn móng rồng xanh rợp lá. Rồi có khi cao hứng bà còn đọc vài câu kiều, còn kể lại vài chuyện về bố tôi hồi còn nhỏ (những câu chuyện đến giờ tôi đã thuộc lòng)...Tôi vẫn giữ lại cho mình nguyên lành những ngày như thế, những ngày tưởng gần mà tất cả cũng đã xa. Chẳng bao giờ tôi còn đặt bàn tay gầy guộc đến xót xa ấy vào tay mình rồi rơm rớm nước mắt nữa. Cũng không còn được chen chúc đòi nằm cạnh bà trên cái giường trải đệm rơm và chăn đụp. Không còn được ngửi mùi hoa láng thơm khắp nhà, hít hà mùi thiên lý và hái trộm hoa nhài bà trồng hai bên hiên. Vắng bà, tất cả những loài hoa ấy cũng rủ nhau đi theo cả.
Nửa đêm, nỗi nhớ bỗng nhiên lại tỉnh giấc, đi lại khắp nơi khuấy đảo hết mọi ngóc ngách của kí ức.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét