
Tìm bờ vai nhau tựa vào rất khẽ
Ta bình yên
ngắm thời gian
Làm sương trước hiên
mờ trắng
Tìm làn môi nâu rượu nồng ấm cúng
Em và anh
ngồi yên Đón trăng ngà xõa dòng trôi
trên tình ta
Có vai anh tựa đầu rất khẽ
Em bình yên
ngắm thời gian làm sương trước hiên mờ trắng
Và làn môi nâu rượu nồng ấm cúng
em và anh
nhìn nhau nói cho vừa chút hơi
gọi thuộc tên nhau mà tình vẫn mới
như mùa sang
những màu hoa đổi tên rất mau
chẳng biết
cầm bàn tay anh cầm một chút ấm
em cần anh
cần anh mãi như đường vắng cần vui
chân người qua
cần anh mãi không đầy giấc mơ
ta yêu nhau
(Quốc Bảo)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét