14 tháng 6, 2010

mỏi


Vậy là những dự cảm của tôi toàn sai cả. Tháng Sáu của tôi không trôi qua yên bình như tôi nghĩ. Ngay những ngày đầu tiên sóng gió đã đổ ập vào đầu tôi từ gần như mọi hướng. Tôi vẫn luôn biết mùa hè sẽ làm tôi mệt mỏi nhưng mệt mỏi đến độ như không còn đủ sức để sống hết một ngày như mấy hôm vừa qua thì lâu lắm tôi mới phải trải qua.
Cũng đã lâu tôi mới có lại cảm giác nhớ một người đến quay cuồng
và thèm ôm ai đó đến chới với như thế. Mỗi ngày tôi luôn thèm ngủ bất kì lúc nào tôi có thể và khóc, khóc ngay cả khi đang ở cơ quan. Đầu óc tôi bây giờ là những thứ lộn xộn không thể định nghĩa.
Những khi thế này chỉ thèm có ai đó ở bên cạnh động viên, vỗ về hay đơn giản hơn là để mình dựa vào khi mệt mỏi. Dù sao mình vẫn cứ là con gái.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét