2 tháng 6, 2010

2nd of June


Ngày đầu tiên của tháng Sáu, tôi quay cuồng trong đống công việc sếp giao. Chất ngất, bải hoải.
Tối hôm qua tôi ngồi trà chanh nhà thờ sau đó ngồi trên cầu với cậu yêu như một cách để hai đứa kỉ niệm 1 năm ngày thực sự quen thân. Một năm đã qua mà những hoang mang bơ vơ của chúng tôi vẫn chưa tìm được điểm dừng. Năm ngoái chúng tôi gặp nhau khi vừa đi qua những câu chuyện tình, năm nay cũng vậy. Bao giờ chúng tôi mới tìm một nơi đủ bình yên để níu chúng tôi lại, không trôi mãi đi trong mớ cảm xúc của mình. Hôm qua cậu yêu khóc. Tôi biết. Nhưng tôi không khóc cũng được, cứ thấy mình lì lợm.
1 tháng sau chuyến đi Hà Giang, chuyến đi mà chúng tôi bước vào với những phân vân và trở về với những niềm tin le lói về yêu thương trong lòng. Nhưng niềm tin ấy có vẻ như đã không ở lại bên chúng tôi lâu, những cậu trai ấy không đủ vững chái để níu chúng tôi lại. Cho nên tôi vẫn nhớ, không phải nhớ người đã ôm tôi vào lòng, mà nhớ cảm giác khi được ôm vào lòng. một cách thật sự.

.


Ngàu thứ 2 của tháng, sáng sớm tôi nhận được một tin chẳng lấy gì là dễ chịu. Nó như lấy đi của tôi chút sức lực còn lại sau một đêm ít ngủ. Mới hôm qua thôi tôi còn ngồi tỉ mẩn xếp lại giá sách, cắm thêm hoa và mỉm cười hài lòng với sự sắp xếp của mình. Sáng nay tôi đã phải quay cuồng gọi điện khắp nơi để tìm cho mình một chỗ ở mới. Tự nhiên mệt mỏi, lúc này chẳng muốn nghĩ đến điều gì ngoài ý nghĩ giá như bên mình có một ai đó đặc biệt để dựa vào, hoặc chỉ là để ôm mình vào lòng và yên lặng thôi cũng được.
Trưa, tự pha cho mình một cốc trà chanh, nhưng chua quá..
(Mà có khi chuyển nhà cũng tốt, để mình thay đổi thói quen cũ kĩ và trốn thoát khỏi những kỉ niệm buồn đau cũng như ngọt ngào ở nơi chốn áy)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét