12 tháng 6, 2010

sài gòn

cũng không hiểu vô tình hay cố ý mà Sài Gòn và tôi cứ gặp nhau mỗi khi tôi không yên. cứ như thể đấy là nơi chốn tôi chọn riêng cho mình mỗi khi bất an đến mức cần chạy trốn vậy.
Thế cho nên mỗi khi Mai Khôi hát tình ca phố tôi lại hay nhớ đến những ngày Sài Gòn bơ vơ và rời rạc. Và cảm giác buồn bã cô đơn của những ngày tháng ấy lại ùa về.
Vậy mà tôi vẫn cứ nhớ Sài Gòn, vẫn cứ thèm thênh thang bước đi trên những con đường xa lạ nơi trung tâm thành phố đông đúc.
(tôi của một ngày hà nội cuồi tuần, thời tiết nóng và điều hòa lạnh)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét