hà nội dồn hết nắng từ đầu mùa vào tháng Sáu. tôi thích tháng sáu nhưng tôi ghét cay ghét đắng cái nắng gay gắt của miền này. nó kéo giãn mọi mối quan hệ, pha loãng và giết chết những cảm xúc mà tôi ưa thích. tháng sáu mang đến cho tôi hai cảm giác hoàn toàn đối lập về nhiệt độ: nóng của thời tiết bên ngoài và lạnh ngắt của điều hòa bên trong. nó khiến cho những suy nghĩ dường như cũng trở nên không điều hòa.
tôi nhớ sài gòn, chỉ là bỗng nhiên thấy nhớ
(có thể vì hôm qua tôi gặp một người hút Kent)
tôi cũng nhớ neo vài khoảng thời gian trong ngày - nỗi nhớ không phải vì thời gian nhắc nhớ mà vì cảm giác thiếu vắng hơi ấm nhắc nhớ. và Neo, trong tôi vẫn là người gần với sự ấm áp nhất.
thỉnh thoảng tôi muốn gặp Neo, tôi nói với anh như thế. còn anh, anh nói anh vẫn đọc những thứ tôi viết, và chỉ sợ tôi không muốn gặp anh. đến giờ tôi đủ vững vàng để đối diện với anh nhưng tôi lại chỉ muốn gặp anh khi anh thảnh thơi. ngay cả khi đã không còn gì nhiều để nói với nhau tôi vẫn không muốn những cuộc gặp mặt trong vội vã và đầy ưu tư.
tôi cũng đã nói với anh như thế
vậy mà tôi lại chẳng biết nói gì với mình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét