19 tháng 11, 2009

vớ vẩn

Chiều giữa tuần. Đi làm về thấy thành phố cô độc như thành phố trên đáy cốc. Lạnh lùng và mệt mỏi. Cô đơn và chồng chất khoảng trống. Nhà yên vắng. Mẹ sắp xếp gọn gẽ tất cả mọi thứ rồi mới về. Đến rau cũng rửa sạch để bên cạnh nồi cơm nóng. Tự nhiên thấy cô độc như chưa bao giờ từng thế…

Hôm qua nói chuyện với bạn, bạn bảo, rồi cũng phải sống cho mình một chút cậu ạ. Cứ chạy loăng quăng lo lắng cho hết người nọ đến người kia mệt lắm rồi. Bạn buông tay, không níu nhau lại nữa. Tớ cũng không biết cái kiểu suy nghĩ như bọn mình sẽ khiến bọn mình mệt mỏi hay thanh thản hơn. Tớ chỉ biết tớ thấy chùng xuống, thấy nao lòng trước những cuộc chia tay mùa đông...Như tớ đã từng…

Ngày hôm qua anh đến, có lẽ vì quá lo lắng cho cái giọng điệu bất cần và liều lĩnh của em qua điện thoại.
Yên bình và nhẹ nhàng đến nỗi chẳng có lời nói nào chen vào được giữa chúng ta.

Em đã thôi cố gắng tìm một câu trả lời cho cả hai. Anh giờ cũng thế. Chúng ta cần thời gian, cho những phân vân trong anh và cho mơ hồ trong em. Hay ít nhất cũng cần thời gian để hiểu mình thực sự muốn gì. Như vậy thỉnh thoảng vẫn có thể gặp nhau - như những người bạn - hay, hơn một người bạn...để biết ít nhất có một người luôn dõi theo mình, lo lắng cho mình. Có được cảm giác an toàn, đôi khi cũng là hạnh phúc.

Anh có lí lẽ của anh, còn em có lí do của em. Chúng mình vẫn cứ đi trên những con đường ngoằn nghèo và gặp nhau ở một điểm tình cờ nào đó. Chúng ta còn trẻ, và những con đường phía trước vẫn quá dài. Ngày mai là điều không ai biết trước.

Hôm qua ngồi nhà thờ lớn với tình yêu lén lút, ngồi hỏi nhau bâng quơ: sao mà mãi vẫn không quên nổi nhau nhỉ? Câu hỏi cho cả hai, rồi lại tự trả lời với nhau, nếu đến như tình cảm mà cũng dễ dàng có, rồi quên mau được thì những yêu thương sau này cũng biết có sâu sắc nổi không? Nếu chưa làm hết sức thì đừng từ bỏ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét