Thằng em ốm, ngày làm cũng làm một tour giường ngủ - bệnh viện - cơ quan - bệnh viện - giường ngủ...cả tuần nay lịch trình vẫn chưa có gì thay đổi...Bố ở nhà bận quá không lên được thì ngày nào cũng làm mấy "tour điện thoại": mẹ - con trai - con gái. Cả nhà thi nhau làm giàu cho các mạng di động Việt Nam.
Bệnh viện những ngày dịch bệnh, đông hơn cả Ngã Tư Sở ngày tắc đường. Mỗi cái giường bé tẹo có đến 4-5 "nhân khẩu". Hành lang thì chật kín giường gấp, người bệnh đông, người nhà cũng đông, lúc nào cũng thấy tiếng nói. Mẹ bảo, nửa đêm vẫn đông vui như thế.
Hành lang bệnh viện chỗ thằng em nhiều gió không thể tả, hôm qua vào thấy đỡ đông, nằm tểnh ở cái giường gấp xem người ta đi lại rồi buôn chuyện với mẹ. Sau đấy thì chào hỏi các "hàng xóm" rồi vác phong bì đi chào hỏi bác sĩ. Thấy đông đông vui vui đòi ngủ lại thì mẹ đuổi ngay về vì mai còn đi làm.
Thằng em ốm vào thì khó tính như cụ non, chỉ có mẹ chiều được. Con chị thì ngoài những lúc tất bật chạy ra chạy vào thì thỉnh thoảng lại nghĩ linh tinh. Nhưng nghĩ linh tinh cũng có cái hay. Con chị tìm ra được khối những tình êu nhớn luôn bên cạnh nó, và nhìn thấy khối tình iêu tưởng là nhớn hóa ra lại giảm dần đều theo thời gian và khoảng cách. Hôm trước thì nó cáu, nó oán thán tứ tung nhưng hôm nay thì nó chả thế nữa. Dù sao thì sống trên đời vẫn cứ phải thân ai nấy lo, hồn ai nấy giữ. Tình êu nào cũng cần thời gian và thử thách. Chả khơi khơi nói với nhau mấy câu êu thương là êu nhau được.
Mẹ lên, toàn ở trong viện chăm thằng em nhưng vẫn thấy yên lòng hơn hẳn. Nhà cửa cũng đàng hoàng ấm cũng hơn.
Sắp gió mùa. Cầu mong cho thằng em xuất viện trước khi gió về. Để có thời gian dẫn mẹ đi loanh quanh mua đồ gió...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét