11 tháng 11, 2009

Hội An


Đọc bài May viết ở Hội An, tự nhiên thấy nhớ. Trong những nơi đã từng đặt chân qua, Hội An là chốn muốn quay lại nhất, là nơi thấy mình bình an nhất. Tha thẩn cả ngày trong phố cũng không thấy chán, ngôi nhà nào cũng tìm ra một điểm gì đó để thấy thích thú. Ở Hội An, có thể ngồi cả chiều chỉ để ngắm sông, có thể yên lặng cả tối để ngắm phố đèn lồng...

Với Hội An, tôi thích đến một mình, để tha hồ tha thẩn, để thoải mái tạt vào một hiệu sách ngoại văn tìm những cuốn sách nhỏ bỏ túi mà các bạn nước ngoài bỏ lại. Phố đông vui mà hồn người vẫn yên.
Tôi thích bước nhẹ trên những con phố treo đầy đèn lồng, sáng lên những sắc màu lung linh. Dép cói và không giày cao gót. Tôi thích nhìn bến sông buổi ban chiều, khi những con thuyền trở về và đèn lồng được thắp lên...

Tôi mê mẩn mùi trầm tỏa ra từ những ngôi nhà, quyện vào nhau thành mùi riêng của phố. Tôi thích cả dáng vẻ thong thả của cuộc sống nơi đây. Ai cũng phải mưu sinh nhưng không phải là những dáng vẻ mưu sinh cau có khó nhọc như ở những nơi khác tôi đã gặp. Tôi bị hút mắt đến nỗi có thể đứng lặng yên rất lâu ngắm những cánh cửa gỗ, những ngôi nhà hoàn toàn bằng gỗ, những mái ngói âm dương phủ rêu, những phố ngắn và nhỏ cho người ta cảm giác đi như thể đang đi trong sân nhà...

Có thể tại xưa nay tôi vẫn yêu những thứ rực rỡ và xưa cũ nên tôi ưu ái hơn với Hội An chăng? Tôi cũng chẳng rõ, nhưng đôi khi tôi có cảm giác ở Hội An tôi thật sự là mình.

Cũng có thể vì giấc mơ hoang đường về Hội An vẫn cứ bám riết lấy đầu óc tôi lâu nay nữa. Nhưng kệ, tôi thích sự hoang đường đó. Tôi thích giấc mơ đó. Và tôi thích tin vào điều đó.

Hà Nội một ngày thèm Hội An..
.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét