tháng 11, lạnh và cô đơn..giữa thành phố mấy triệu con người...
hai bàn tay lạnh không thể ủ ấm cho nhau. nên cần một bàn tay khác.
cần một tách trà nóng cho những sớm mùa đông u vắng. cần một vòng tay ôm trọn lấy mình khi mệt mỏi. cần người xoa dịu bớt những trống trải trong lòng mỗi khi thấy cô độc. trên đường về và lúc cuối ngày....
có phải là anh cứ đến rồi đi. như em cũng đến và đi.chỉ để lại cho nhau những dư vị khó xóa nhòa suốt những tháng ngày sau đó...
ta đã gặp nhau trong những ngày rét buốt tê dại ấy. rồi ta cũng để mất nhau khi cái lạnh chưa kịp tàn...
mùa đông năm nay nhiều gió. bằng chứng là đêm nào ta cũng đi ngủ cũng với tiếng chuông gió kêu lanh canh ngoài cửa. (hay tại giấc ngủ không thường xuyên đến dễ dàng nên mới nhận ra những thanh âm quen thuộc ấy?). những ngày thế này luôn thèm cảm giác được ôm vào lòng, được hôn vào tóc, được dụi mũi vào lưng và ủ ấm tay trong túi áo người đèo mình đi lang thang trên phố.
con người ai cũng có những phút yếu lòng. mà người ta dễ yếu lòng nhất là những khi trời lạnh. lúc ấy, người ta nhận rõ hơn bao giờ hết dáng vẻ của nỗi cô đơn nên càng thấy sự cần thiết của yêu thương và hơi ấm...
giờ cũng không nghĩ nhiều nữa rồi. cũng không cố tìm ra những câu trả lời. sống thì cứ sống thôi. yêu thương thì cứ yêu thương thôi. yêu thương có bao giờ có lỗi.
trong cuộc đời này,
để yêu một người thật không dễ dàng
để yêu một người và được người đó yêu lại thực sự là một điều kì diệu...
cũng chẳng biết sẽ còn có thể yêu thương được đến bao giờ...
(nên có lẽ) nghĩ ít thôi...
không cần phải bắt mình quên hay nhớ...
nếu dễ dàng quên được một người thì cũng sẽ dễ dàng quên được những người khác, và những người khác nữa...vậy thì cuối cùng sẽ chẳng còn lại ai trong kí ức cả...
thôi, không lảm nhảm nữa. lạnh quá rồi
p/s: ngày thế này, đêm thế này, cuối tuần thế này thích nhất là chui trong chăn bông, nghe nhạc, nghĩ vớ vẩn. nghe Phú Quang, Đỗ Bảo ấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét