6 tháng 11, 2009

Ốm


Mẹ lên chăm thằng em ốm. Phòng trọ (tạm gọi là nhà) ấm hẳn lên. Mẹ đi ra đi vào, mẹ cười nói, mẹ bắt ăn nhiều, mẹ nấu nướng, mẹ dọn dẹp, mẹ lo lắng, mẹ bắt ngủ sớm dậy sớm, mẹ bắt đi viện khám lưng... Mẹ gọi điện về cho bố mấy lần một ngày, dặn bố mấy việc nhỏ nhặt đại loại như là nấu cơm, cho gà ăn, thắp hương bàn thờ vân vân và vân vân những việc bé tẹo khác....Có mẹ, đi đâu cũng chẳng lo lắng gì. Có mẹ, tối nào cũng ở nhà...

Hôm qua bạn hiền tử tế qua đón về (can tội đau lưng không thể tự đi xe), hai đứa phóng nghênh ngang ngoài đường mà không có mũ. Được cái sau đấy lại có bữa ăn uống cuối tuần cũng tươm.
(dù vẫn bị bắt góp 10k và 3 cái bánh rán)
Kể thì ở sống trên đời thỉnh thoảng cũng phải đau ốm một trận ra trò để (tạm gọi là) "thanh lọc bạn bè" xem ai là bạn mình thật, ai là người mình tưởng nhầm là bạn.

Đấy, lại nói về chuyện bạn bè yêu thương ghét hận. Ở đời có những người cả năm cả tháng chả gặp mình lần nào, nhưng cứ hễ mình có chuyện gì thì chỉ cần ới một cái là lại có thể yên tâm mà dựa vào, xong rồi cười nói với nhau mấy câu, chả cần cảm ơn. Nhưng mà biết là trong lòng vẫn có nhau.

Lại có những người, gặp nhau cũng không ít, nói năng với nhau ân cần tử tế lắm, lúc nào gọi tên mình cũng kèm chữ iêu với quý ở đằng sau, cơ mà cứ lúc mình cần nhờ đến, mình gọi cho thì toàn bận. Bận đúng lúc lắm ấy...Lúc ấy biết là iêu nhau đến mức nào...

Tờ mờ sáng, thằng em sốt mệt, rồi kêu đau ầm ĩ, hai mẹ con sợ quá phải bò dậy gọi taxi đưa nó vào viện, thế mà khám xét xong, năn nỉ ỉ ôi, cười cợt liếc mắt mãi anh bác xí xấu zai vô duyên cũng chả cho nằm viện, cứ đuổi về như đuổi mấy đứa H1N1. Khiếp, nhà em bị sốt xuất huyết chứ có bị bệnh truyền nhiễm gì đâu mà anh đuổi. Cứ đợi đấy, rồi thể nào cũng còn gặp nhau...

Thằng em thì thế, còn con chị thì cả tuần nay đi đứng như bà già, đang đứng mà ngồi xuống cũng đau, mà đang ngồi đứng lên thì không đứng thẳng được. Trông cứ như vượn người. Lạy zời cho xương xẩu con không bị làm sao, con xin nhịn ăn sang một tuần liền để tích đức ạ.

Thôi thôi, cuối tuần nghỉ ngơi ăn chơi, khéo tắt luôn cả điện thoại cho nó lành.

Note: ảnh chả liên quan, tự nhiên ngồi lục máy, tìm thấy cái ảnh chụp với anh zai béo đang ở bên tây, chả biết bao giờ mới chịu mò về :))

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét