Sắp đến mùa mà bao nhiêu lần chúng mình nói với nhau. Mùa mà đứa nào cũng hí hửng chờ đợi nó.
Mùa điên đảo, mùa thèm ôm và mùa đẹp nhất trong năm.
Mùa bắt đầu được báo hiệu bằng mùi hoàng lan thoảng dịu trên những phố khuya, rồi nở bung ra theo hương hoa sữa. Vào những ngày hương hoa tràn ngập khắp thành phố thời tiết thường bắt đầu se lạnh. Vào những khi ấy mình thường thèm đến nao lòng cảm giác được ngồi sau xe ai đó, được chở đi lòng vòng khắp các ngả đường. Mình đã nghĩ, không hẳn mình yêu mùi hoa sữa, cũng không hẳn là yêu thời tiết mùa thu mà chính là mình yêu cái không khí trong những ngày hoa đó. Có cảm giác ai cũng đi chậm lại, sống chậm lại, và thương yêu cũng thật thà hơn.
Cái thời mà Thanh Tịnh viết trong "Tôi đi học" khi mà vào ngày khai trường mùa đã mang "đầy sương thu và gió lạnh" giờ khó lòng còn tìm thấy nữa. Mùa thu đã bị mùa hè lấn lướt sang tận đến tháng 9 mà hình như vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Chỉ có gió là đã dịu mát hơn. Hôm kia trên đường đi lượn lờ với tình yêu lén lút phát hiện ra đường Tràng Thi được thắp toàn ánh sáng xanh. Đẹp mờ ảo. Những khi ấy thường nghĩ, muốn đi trên con đường này với một ai đó cơ, chứ không phải một mình thế này. Có lẽ. Vì vào những ngày đẹp thế này người ta ít khi muốn một mình.
Hôm nay bạn già kêu chênh vênh, kêu buồn lắm vì chẳng tìm được ai đó để yêu thương. Hóa ra không chỉ có mình mình thấy thế. Có lẽ, đã đến lúc nên yêu thương hoặc chấp nhận được yêu thương từ một ai đó. À không, vẫn biết là mình đang được yêu thương đấy chứ. Vẫn biết là đúng như lời chú gìa nói: cháu thử gật đầu một cái xem, là cháu sẽ có được chẳng ít người mà cháu có thể hãnh diện gọi là người yêu. Nhưng cũng như chú, đó lại không phải người cháu yêu.
Khó nhỉ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét