20 tháng 9, 2009

Viết khi thành phố đêm

Khi thành phố yên ắng đến mức chỉ còn lại âm thanh của gió và lá cây
khi ngồi một mình trong bóng tối , và nhìn lên bầu trời sau cơn mưa
khi trong tầm mắt chỉ còn những khối đen và những vùng sáng đan cài
khi nhắm mắt và thở đều

mọi thứ đều tự động trở về với bãn ngã vốn có của nó


Khe hẹp nơi gió chưa bao giờ ngừng thổi ấy hôm nay có gió lạnh. Tôi thích cảm giác cái lạnh đâm xuyên vào da thịt, luồn vào tóc thậm chí ngấm cả vào người. Vì tôi biết, khi còn cảm thấy lạnh thì người ta còn thèm khát hơi ấm, mà khi còn thèm khát hơi ấm thì người ta còn tin tưởng và hy vọng kiếm tìm tình yêu hay những điều tốt đẹp...

Tôi không phải là người hay nuối tiếc quá khứ, càng không phải kiểu người thích lôi quá khứ ra để bấu víu vào. Nhưng mỗi khi ngồi ở khe gió ấy, khép mắt, tựa lưng vào bức tường phía sau, thì những kí ức của một mùa tháng năm âu lo và buồn bã lại trở về. Sượt qua rất nhẹ, mà vẫn đủ sức gây ra những tiếng thở dài. Thở dài đến hụt cả hơi...Đơn giản vì không kí ức nào bị lãng quên hoàn toàn. Đơn giản vì nơi ấy tôi đã từng không chỉ một lần co ro với đêm tối..

Quá khứ, nói cho cũng, giống như sợi chỉ mảnh nối sang hiện tại. Đôi khi có thể không nhìn thấy,thậm chí tưởng như có lúc quên đi được nhưng dù thế nào vẫn luôn luôn hiện hữu.

Những yêu thương đã ra đời, rồi cũng chính những yêu thương ấy bị chối bỏ vào đúng khoảng thời gian chông chênh giữa ngày hôm qua và ngày hôm nay....Những thương yêu của tôi...Để rồi nhận ra qua bao nhiêu vòng xoay, nỗi nhớ đã không còn day dứt nhưng khoảng trống trải vẫn còn đầy ám ảnh..


...lại sắp sửa đi qua một mùa không ít chơi vơi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét