Những ngày mưa xám, em ngồi lì trong văn phòng đến tối mịt,
quay cuồng trong núi công việc chồng chất. Có những lúc giữa các cuộc điện thoại,
quay nhìn ra phía cửa sổ xanh xanh trước mặt em thấy mình như người mất trí nhớ.
Khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi lại nhanh chóng trở về với những thứ dang dở trên màn hình
Suốt những ngày mùa thu em làm việc, di chuyển điên cuồng,
những mối dây nối trong cuộc sống bị kéo căng ra, thỉnh thoảng biến mất ở vài
điểm nào đó.
Ngày hôm qua em đã thấy rất buồn, nối buồn chẳng có
nguyên cớ gì. Dù khi em ngồi ở tầng 20 ngắm thành phố với M, khi em ngồi ở ban
công ngắm mưa với N hay ngồi một mình trên sundek nhìn biển buổi đêm, thì nỗi
buồn đều có hình dáng giống nhau. Có một buổi trời mưa, thấy em run lên vì lạnh
N đã nắm lấy tay em, nhưng ngay cả khi ấy, nỗi buồn vẫn cứ quanh quẩn quanh em không chịu bỏ đi.
Tối qua em mơ thấy một cơn ác mộng. Khi tỉnh dậy em ngồi ở
sofa, bật tivi, tắt tiếng, rồi cứ ngồi như thế rất lâu. Những ngày A.i đi xa, thành phố trở nên lặng lẽ. Em sợ rồi em cũng sẽ lại quen với việc không
có A.i trong cuộc sống của mình, sợ là ếu A.i không trở về sớm thì khi cậu ấy
trở về em đã không còn ở đây nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét