22 tháng 9, 2013

A.i

hóa ra cảm giác trống trải lại lớn đến thế khi không thể hít thở chung một bầu không khí trong cùng một thành phố với người mà mình thích. A.i đi xa 2 tháng, thành phố mà cậu ấy có lẽ giờ này đã đặt chân xuống cách tôi hơn 12 giờ bay. Mỗi ngày, khi đi qua chỗ cậu ấy hay ngồi nghe nhạc và chăm chú làm gì đó trên laptop tôi lại muốn dừng lại, ngồi xuống đúng chỗ mà cậu ấy thường ngồi. Cũng chẳng hiểu sao lại làm thế nhưng hành động ấy đôi khi mang lại cho tôi cảm giác cậu ấy đang ở gần tôi hơn một chút và do đó nỗi trống trải trong lòng hình như cũng vơi bớt đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét