Hôm qua, lần đầu tiên tôi biết được, một thằng nhóc 17 tuồi, một chàng trai 27 tuổi hay một người đàn ông 37 tuổi, đến lúc thất tình cũng chẳng khác gì nhau. Hóa ra dù đàn ông hay đàn bà lúc thất tình đều như nhau cả.
Tôi chẳng biết phải khuyên giải thế nào khi đứng trước một người cả già dặn lẫn từng trải đều hơn mình. Tôi chỉ có thể ra các câu hỏi dưới con mắt của một người còn - tỉnh - táo, chỉ biết nói với người-buồn đang ngồi trước mặt mình rằng nếu không biết đi tiếp thế nào thì cứ dừng lại, chỉ cần đừng lùi lại. Mọi chuyện đều cần có thời gian, không phải để những cú sốc hay nối thất vọng về nhau nhạt bớt, mà để nhìn lại con đường mình vừa mới đi qua. Đến khi nào có thể nhìn mọi chuyện đã xảy ra như một người đứng bên lề chứ không phải nhân vật chính, lúc ấy hãy đưa ra quyết định. Như vậy sau này sẽ không hối tiếc.
Con người, có lẽ đứng trước tình yêu đều như thế. đều vừa sợ hãi vừa khao khát. Khi tình yêu mất đi hoặc có nguy cơ sắp mất đi cũng đều như thế, đều tuyệt vọng và cạn kiệt niềm tin. Nghe những câu chuyện chắp nối suốt mấy ngày qua, cảm giác sợ hãi cho cho những bắt đầu trước mắt lại quay trở lại với tôi. Tôi vẫn còn nhớ những ngày tôi chìm đắm trong dư vị của một mối tình tan vỡ, khi ấy trái tim tôi như hoàn toàn làm bằng không khí. Tôi chỉ muốn tan đi mãi mãi không còn quan tâm đến cuộc sống trước mắt sẽ thế nào nữa. Khi ấy tôi đã từng nghĩ không biết rồi tôi sẽ bước tiếp thế nào, cuộc sống phía trước chỉ còn lại duy nhất một màu đen. Ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó nhọc.
Hôm qua khi nhìn M chìm trong cơn tuyệt vọng, tôi có cảm giác như mình đang thấy lại hình ảnh của chính mình. Tôi hiểu được trạng thái không thể ăn, cũng không thể ngủ M đang trải qua, hiểu được cả cái mong muốn điên rồ là nhắm mắt lại rồi sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa. M bảo cô ấy đã vứt bỏ hết cả lòng tự trọng, đã dẫm đạt cả lên tính hiếu thắng thường trực để níu kéo tình yêu đang dần tuột khỏi tay . M uống rượu, và say triền miên. Tôi không hề ngăn cản. Tôi biết mọi lời nói lúc này đều không thể làm M cảm thấy khá hơn. Điều tốt nhất tôi có thể làm là để M tự chìm vào nỗi đau của cô ấy. Đến một lúc nào đó, M sẽ tự thấy mệt mỏi mà muốn thoát ra. Với nỗi đau, ai cũng phải tự đi qua một mình.
Bangkok chiều nay mưa lớn, tôi đứng ở ga tàu nhìn bầu trời mưa xám xịt thấy tình yêu xao mà xa lạ đến thế. Buổi tối gặp K, nhìn khuân mặt thiếu ngủ và vô hồn của K, tôi chỉ nói: em nghĩ tình yêu xứng đáng có một cơ hội. K chỉ ngồi im lặng hút thuốc rồi cười buồn. Lúc này K cần thời gian.
Tôi cũng chẳng biết nói thêm gì nữa.
Những ngày mưa ở Bangkok thật sự rất buồn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét