3 tháng 9, 2013

mùa thu - không một

mùa thu năm nào vào ngày những bông hoa đầu tiên trên cây sữa ở Puku nở, hai đứa cũng ra đây, ngồi ngay cái bàn dưới gốc cây. Hình như cũng được 4-5 năm rồi thì phải. Việc ngồi dưới gốc cây hoa sữa ở Puku gần như đã trở thành một lễ kỉ niệm riêng của hai đứa tôi.

Lần nào ngồi đây M cũng kể chuyện về những mùa thu năm trước, về việc M làm bánh cho tôi và việc tôi bắt một cậu bạn nào đó chở qua nhà M để mang hoa ăn trộm được trên đường cho M, kể cũng hơi xến nhưng thỉnh thoảng xến cũng vui.
Dần dần theo những lối rẽ ko hề tính trước M đã trờ thành một trong số ít những "người lâu năm" của tôi. Càng "già" đi thì những mối quan hệ của mỗi người sẽ càng mở rộng, nhưng những người bạn thì sẽ không nhiều lên, thậm chí ít đi. Tôi nghĩ, đó không phải là vì càng nhiều tuổi người ta càng ngại giao tiếp, mà vì người ta học được cách chọn lọc các mỗi quan hệ của mình. Ngay cả cách yêu một người khác, qua nhiều va vấp, rồi cũng sẽ thay đổi. Sự nông nổi và rồ dại khi yêu có thể sẽ không thay đổi, nhưng chắc chắn cách yêu sẽ dần thay đổi. Tôi biết điều ấy, cũng rõ ràng như việc tôi biết dù có bao nhiêu tuổi hay yêu bao nhiêu người thì khi yêu tôi vẫn sẽ bốc đồng, vẫn sẽ có lúc hành động chẳng khác gì con điên, nhưng tôi chẳng bao giờ có thể yêu ai bằng tình yêu không chút do dự như khi yêu N hay mất cả lí trí như khi yêu K nữa.

"người ta có thể làm mọi việc cho người mình yêu, trừ việc yêu họ lần nữa"

đêm qua, nằm ôm mẹ ngủ tôi đã có một giấc mơ mùa thu lạ lùng, gần như không nội dung nhưng có một khuân mặt cứ trở đi trở lại. chỉ là một giấc mơ, nhưng buổi sáng khi tỉnh dậy, tôi đã biết mình đang hướng về ai. mùa thu nào cũng phảng phất buồn, nhưng lúc nào cũng thật đẹp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét