19 tháng 8, 2012

tháng tám một nửa

lâu rồi chẳng viết - nhận thư tay cho nhau



ở nhà một mình, ngồi xem tivi tắt tiếng, giống như một ngày xa xôi nào đó trong quá khứ. “chẳng còn gì thiêng liêng chẳng còn gì nguyên vẹn để nói lời hò hẹn mùa thu” nữa rồi. tình yêu không bảo hành nên máy móc lại càng không được bảo hành. hỏng hóc cũng chẳng buồn sửa, chẳng tha thiết giữ, chẳng tha thiết sửa nữa. những thứ người ta tha thiết sẽ tăng lên hay giảm dần đi theo thời gian, tuổi tác, trải nghiệm? 

 đêm là khoảng thời gian tàn bạo, vì chẳng bao giờ đủ tỉnh táo và lí trí, ý nghĩ cứ trôi hết từ miền này qua miền khác, sáng tối không thể phân định. không có khuân mặt nào rõ ràng dù hình ảnh hiện rõ mồn một trên màn hình. không chạm được vào bất kì chỗ nào bất kì ai hay kỉ niệm kí ức nào. chẳng cần song ngư cũng thần phật về đêm. có lúc nghĩ giá có ai đó nắm tay đi với nhau chẳng cần nói gì như hôm hà mã về nhưng lại nhớ đến cái câu bạn Ý Yên viết “Đôi khi giữa mùa hè. Nhiều người đã nghĩ. Giá mà ai đó nắm lấy tay mình một lúc thì tốt. Nhưng chẳng mấy ai nghĩ. Hay là mình nắm tay ai đó một lúc nhỉ?” giờ mùa hè đã hết béng mất rồi mà vẫn thấy Still summer. sắp mùa thu

tuần trước đi với nhau Mũm bảo mùa thu hoa sữa năm ngoái có đứa chở mình mang hoa sữa bánh ngọt đến cho Mũm. hồi ấy hẹn hò với N, N dễ thương, nhẹ nhàng, chiều chuộng mình, mà chả hiểu sao ko yêu được


thôi chẳng ước nắm tay ai nữa ước ai đấy ở đây rồi chở nhau vòng vèo đi hoang đêm nay thôi cũng mãn nguyện

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét