26 tháng 8, 2012

hồi bọn cá vàng còn sống





Hồi bọn cá vàng còn sống, hồi ấy đã là những ngày rất vui. Những ngày mùa hè nóng rực nhưng rất vui. Những sáng sớm tỉnh dậy trong căn phòng mát lịm, đánh răng trong cái phòng tắm 2 cửa, một cửa đi thẳng ra ban công nhìn nắng xiên qua mặ hồ. những ngày mùa hè mãi mãi. Khi ấy dù nỗi buồn và trống trải vì những điều đã mất ngày ngày thường trực thì tâm trí vẫn luôn có chỗ để hướng đến, và ý nghĩ luôn lạc quan tin rằng những ngày u buồn rồi sẽ qua. Nhất định rồi sẽ qua, mọi việc rồi sẽ đâu vào đấy dù có theo cách nào đi nữa.
Dù sao thì vẫn còn quá trẻ để cạn kiệt niềm tin vào bất kì điều gì.
P bảo cây hoa sữa ở gần nhà P đã nở, chưa thơm nhưng đã nhìn thấy hoa. Vậy là sắp mùa thu “xịn”. mùa thu, nghe thì lãng mạn kinh điển nhưng chẳng có đứa bình thường nào suy nghĩ được bình thường vào cái mùa vừa mát vừa dễ chịu vừa nhiều gió vừa thơm lừng khắp mọi ngõ ngách trong thành phố này. Rồi người ta vẫn sẽ dễ yêu nhau hơn vào mùa thu nhưng cũng tưởng nhớ những mối tình đã qua vào mùa thu. Trăng sáng thì ngồi ngắm trăng ăn bánh trung thu tưởng nhớ, trăng ko sáng thì ngồi trong nhà đốt nến uống bia ăn thịt gà tưởng nhớ. Tình yêu thật ra là thứ tình cảm mong manh chóng vánh nhất trên đời, cũng phần nào vì thế mà nó đẹp. mà cái đẹp thì cần – nên được tưởng nhớ, vì cái đẹp cứu rỗi thế giới .
Hồi bọn cá vàng còn sống, thích cái gì mình hay ngồi khâu tay, có khi khâu suốt cả đêm mới xong. Giờ mình có máy may, nhưng bọn cá vàng thì chết cả rồi. chẳng hiểu vì sao chết, cứ tự nhiên chết. chắc bọn nó cũng ko biết là bọn nó chết, vì bọn nó có trí nhớ 1s mà.
Mình vẫn khó ngủ, dạo này mình còn hay mơ. Trước đây mình chưa bao giờ khó ngủ và chưa bao giờ mơ những giấc mơ kì lạ khó hiểu như thế. Ko phải là mơ nữa, mà có khi phải nói là mình chìm trong những cơn mộng mị, hình ảnh những người cả chục năm rồi không gặp, những người chỉ gặp một lần, những người đã chết, những người đã đi xa, những người mình không bao giờ nói chuyện đều đến trong những cơn mộng mị ấy. họ hành động kì quặc, nói những lời mình không ngờ không nhớ. B bảo hình như tâm trí mình đang xáo trộn hoặc đang căng thẳng lắm mới như thế. Hà mã thì lo lắng đến mức mỗi tuần đều gửi email cho mình. Mình cũng ko hiểu cái quái gì làm cái đứa mê ngủ hơn mọi thứ trên đời như mình khó ngủ. mình nghĩ mãi cũng ko giải thích được nên mình đành mặc kệ và cứ mơ mộng vậy thôi

Mình thích ngôi nhà này, vì nó có phòng khách, có tivi to và có sofa êm ái. Nó gần với cảm giác của một ngôi nhà hơn bất kì căn phòng nào khác. Nó còn có máy giặt chạy êm ru và khu bếp rộng rĩ sạch bóng vừa nấu ăn vừa có thể bật quạt xem tivi nói chuyện với những người khác. Vậy là ấm cúng. Sau này nếu (chẳng may) có lấy chồng và có một lũ trẻ con cũng chỉ cần như thế. Tình yêu thì cao xa nhưng hạnh phúc thì giản dị hơn thế. Người ta có thể hạnh phúc ngay cả khi chỉ sống một mình còn khó mà yêu khi chỉ có một mình được. thỉnh thoảng mình cứ nghĩ vẩn vơ như thế. Chẳng phải là mình ko muốn yêu ai, mình muốn chết đi được, nhưng ai cũng cần tình yêu nên tình yêu quá bận. nó chưa đến chỗ mình mà bây giờ mình cũng đang hơi mệt, nên mình cần nghỉ ngơi để xinh đẹp sẵn sàng khi tình yêu tới.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét