9 tháng 8, 2012

mùa thu ù u

hà mã bay chuyến nửa đêm nhất định ko cho mình đi cùng ra sân bay vì sợ mình về khuya một mình. trước khi đi hà mã dẫn mình đi mua một rừng những linh tinh (miễn là mình thấy thích), nấu cho mình mấy món ngon, lo cho mình đủ thứ: lo mình gầy, lo mình làm việc điên cuồng, lo mình già ế chồng. có lúc mình buồn cười quá bảo hà mã là mình cảm giác như mình là đứa em gái thất lạc sống đói khổ thiếu thốn nên giờ tìm thấy hà mã phải ra sức chăm lo vậy. bọn con trai đứa nào cũng giỏi trò lo nghĩ vớ vấn cho người khác, cứ tưởng thế là cao thượng hoành tráng lắm mà ko biết là cứ lo cho thân mình trước thì sẽ làm người khác vui hơn. hà mã tuyệt nhiên không nhắc lời nào về K của nó, mình cũng tuyệt nhiên không hỏi một câu nào. lần này hà mã đi chẳng biết bao lâu nữa mới lại về, trước hôm đi cứ lải nhải 6 năm rồi ko được ngửi mùi hoa sữa. chẳng biết có còn nhớ nổi mùi hoa sữa thế nào nữa ko.

hôm nay trời vẫn mưa, bắt đầu lạnh, mình ngồi cafe với bạn ở cafe biệt thự nhìn ra đường, hát vu vơ, nói linh tinh, nhớ đến đủ thứ chuyện. dạo này mình còn hay mất ngủ mà chẳng biết đổ tội cho ai, thôi cứ tạm đổ tội cho thời tiết. chiều mình gọi điện cho tềnh iêu tềnh iêu bảo zời mát đang ngồi nghe Julia Stone. thời tiết thế này mà ngồi nghe julia Stone thì làm sao mà sống nổi.

giờ mình sợ nghe bằng kiều lúc đêm vì cả lúc đang nghe lẫn lúc nghe xong mình đều ko kiểm soát nổi bản thân nữa. âm nhạc tuyệt diệu mà cũng kinh khủng thật.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét