2 tháng 8, 2012
:)
"Nếu 3 năm trước có chuyện buồn, sẽ ra La Place một mình, nhắn tin điên loạn cho cả thiên hạ xem ai rảnh thì ra ngồi cùng. Nếu rủ được những đứa cũng đang buồn rũ rượi cuộc đời nữa thì quá tuyệt vời luôn. Sẽ ôm nhau khóc, thi xem ai khổ hơn ai. Nỗi buồn lúc ấy là một hình thức giải trí tinh thần rất sang trọng. Đang buồn mà, mà buồn thì thường rất đẹp và rất sang.
Bây giờ có chuyện buồn nhất quyết không ra quán nước ngồi. Vừa tốn tiền vừa mất thời gian, vừa không giải quyết được vấn đề gì.
3 năm trước yêu đương mà cãi nhau thích nhất là làm mọi thứ rối tung lên. Thích làm một quả drama queen chính hiệu. Nghe nhạc buồn, xem phim buồn, cãi nhau, chửi bới, lao ra đường đóng vai chàng trai cô đơn giữa dòng người ngược xuôi để tự cảm thấy mình lạc lõng thêm bội phần. Hồi ấy một viên gạch rơi xuống thì chẳng ngại đưa chân đạp thêm phát nữa cho đổ mẹ cả tường ra, rồi chạy đi mua gạch mới, xây nhà mới.
Bây giờ gạch có rơi thì cùng lắm thở dài một phát, nhặt lên rồi trát vôi trát vữa xây tiếp. Phá làm gì cho tốn tiền, tốn thời gian, rồi có khi không xây được nhà mới mà chỉ xây được cái chuồng xí, mà còn là xí xổm!!!!!"
lời lẽ lí luận của một bạn zai mình iêu thích từ hồi YH 360. đọc mấy lần vẫn thấy vừa buồn cười vừa đúng
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét