có những ngày như những ngày này tôi thực sự thấy mình đuối sức. đuối sức và ngày càng bé nhỏ. những buổi họp bất thường dài vô tận, những cuộc điện thoại triền miên không ngớt, những đợt nắng nóng rút đi không biết bao nhiêu năng lượng, những đêm thức đến gần sáng hoặc thức luôn đến sáng.
có những ngày quá mệt mỏi, mệt đến tủi thân, tôi về nhà tắt điện thoại, máy tính chui vào phòng nằm khóc một mình, mặc kệ việc khi bước ra khỏi phòng sẽ phải thức cả đêm để làm hết việc
có những ngày, vào những lúc bất chợt dừng giữa hai cuộc điện thoại hay khi đang đi trên đường tôi thấy thương mình đến phát mệt. sao mình bé nhỏ thế mà lại phải gánh vác nhiều trách nhiệm, nhiều bổn phận, nhiều áp lực đến thế. cứ như thế chiến đấu, bị thương thì tự chữa trị, thất bại buồn bã rồi tự đứng lên. xa nhà lâu quá, tự lo cho mình suốt 8 năm tưởng đã quen rồi vậy mà vẫn không thể nào tránh khỏi những lúc thấy mình đơn độc đến thế.
gần đây tôi không đủ thời gian để đọc hết một cuốn sách nào, không đi đâu khác ngoài nơi làm việc và nhà và gần như không thực sự nói chuyện với ai ngoài những cuộc đi bộ hay cafe với tri kỉ
cuối tuần, vào những ngày nghỉ ngơi hiếm hoi, cơn ngộ độc thực phẩm khiến tôi nằm bẹp như con tép ở nhà. mùa hè thường không làm tôi ốm, nhưng hay làm tôi mệt đến mất ngủ.
cả email của hà mã tôi cũng mãi mới trả lời xong. hà mã biết tôi bận và mệt nên chăm chỉ viết email hơn, email nào giọng điệu cũng tỏ ra lạc quan vui vẻ dù tôi biết hà mã cũng bận chẳng kém gì tôi ở bên đấy.
hà mã bảo, "dù sao bọn mình vẫn cứ phải sống tiếp,
và sống tiếp một cách vui vẻ dù có chuyện gì đi nữa tềnh iêu ạ. ai cũng phải
tự lo cho mình cả, qua mất tuổi ăn bám xin tiền xin vàng bố mẹ rồi.
cậu không biết là cậu mạnh mẽ hơn cậu tưởng nhiều lần lắm
à?. hồi mới quen cậu, mà chính xác là cho đến tận bây giờ tớ vẫn luôn nghĩ nếu
tớ bị quăng ném vào hoàn cảnh như cậu không biết tớ có đứng vững được như cậu
hay không.
nhớ ngoan, ăn đủ bữa và đừng xấu quá khi tớ về. vì tớ sẽ
chỉ mua giày con vợt xanh size 35 cho cậu nếu cậu ngoan"
đến một lúc nào đó tôi đoán là tôi sẽ nhớ tha thiết
khoảng thời gian điên cuồng nhưng sôi động này, thậm chí còn sẽ ao ước được
quay lại - như đã từng
[những ngày thật khác]
- em trai biết tôi mệt, những sáng có thể dậy sớm nó đi mua hoặc nấu đồ ăn sáng cho tôi, tối thì đấm lưng hoặc bóp chân tay cho tôi - hoản toàn chủ động và tự nguyện(dù mỗi lần nó đấm lưng xong có khi tôi còn đau lưng hơn cả trước). nhưng tôi biết nó quan tâm đến tôi
- em trai biết tôi mệt, những sáng có thể dậy sớm nó đi mua hoặc nấu đồ ăn sáng cho tôi, tối thì đấm lưng hoặc bóp chân tay cho tôi - hoản toàn chủ động và tự nguyện(dù mỗi lần nó đấm lưng xong có khi tôi còn đau lưng hơn cả trước). nhưng tôi biết nó quan tâm đến tôi
- N thỉnh thoảng gọi điện dẫn tôi đi ăn trưa, cho tôi chọn ăn món gì tùy thích, chỗ nào tùy thích rồi nếu ăn xong tôi có nằm lăn ra ngủ đến giờ làm chiều cũng không sao
- Bạn già gọi điện đòi dẫn tôi đi xem phim, đòi cho ăn gà tần chỉ vì: cuộc sống dạo này nhạt nhẽo quá nên tớ muốn gặp ai đó tớ đã từng thích ở cạnh. và nói những câu chuyện cũ
- việc nói những câu chuyện nhỏ dù dở hơi về tình yêu với tri kỉ cũng là những ngày rất khác
- anh zai Nobita vừa nhìn tôi làm việc vừa gật gù hỏi: mệt không? hay là anh tăng lương cho em nhé. tôi gật đầu, thế là được tăng lương dù tiền lương thì còn lâu lẩu lầu lâu nữa mới được lĩnh.
. nhớ
mùa hè, có những điều tôi tưởng mình sẽ rất nhớ, vậy mà hóa ra tôi lại chẳng nhớ được gì nhiều
và
ai cũng cần tình yêu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét