27 tháng 6, 2012

biết nói gì về tềnh iêu khi mình chỉ biết chứ đek hiểu mấy về tềnh iêu cả

nên mình ngồi xâu lại những chiện tình yêu của mình hoặc của mọi người quanh mình chép lên đây thỉnh thoảng lôi ra ngẫm nghĩ


1.
người ta lúc nào cũng cho rằng sẽ gặp được người thích hợp hơn ở tương lai, nhưng có khi người thích hợp nhất lại là người đang ở trước mặt em.
chị cũng từng cho rằng người ấy sẽ mãi ở đó.
nhưng sẽ luôn có ngày mọi thứ đều sẽ thay đổi
có thể ngày mai khi người đó bước ra khỏi cửa em sẽ mất người ta vĩnh viễn. thế giới bé nhỏ lắm, chỉ cần xoay lưng là em không biết mình sẽ gặp được những nhưng thế giới cũng rộng lớn lắm, chỉ cần quay lưng bước đi là sẽ chẳng bao giờ gặp lại
vì vậy sống thì nên nghĩ kĩ một chút xem rốt cuộc chúng ta thực sự CẦN  gì.
hối tiếc là việc đáng tiếc nhất. cho nên lúc có thể lựa chọn để ở bên nhau thì tại sao lại không?

2.
em không biết anh ấy có thực sự yêu em hay không nữa. bọn em yêu nhau hơn nửa năm rồi mà anh ấy chưa bao giờ nói yêu em cả

chị không thể nói chắc chắn điều gì về tình yêu của em. tình yêu của bọn em thì chỉ mình bọn em biết.
nhưng chị nghĩ rằng cuộc sống cũng không chỉ có một người như chị. chị luôn rất khó khăn khi nói yêu ai đó, nếu nói ra được thì đó chắc chắn là sự cố gắng đến tột cùng.
chị luôn tin rằng rằng khi nói yêu ai đó thì phải có trách nhiệm với lời nói đó. trách nhiệm không phải là ràng buộc mà là sẵn sàng ở bên nhau, sẵn sàng chấp nhận sự khác biệt, sẵn sàng tha thứ và không bao giờ dễ dàng từ bỏ ngay cả khi cảm thấy như không còn đủ sức.
nếu không cảm thấy mình sẵn sàng cho những điều ấy, thì tốt nhất đừng nói yêu ai cả

3.
tình yêu với tớ, lúc nào cũng giống như ngọn lửa. khi đã được nhen lên sẽ bùng lên nhanh chóng và mạnh mẽ kinh khủng. nhưng khi đã bị dội cho vài gáo nước lạnh thì sẽ tàn lụi nhanh chóng. mà khi đã tàn lụi rồi thì khó có cách gì nhen lại được
chỉ có thể nhen một ngọn lửa khác


4.
thực ra chính cậu cũng từng bảo với tớ con người ta khó có thể yêu ai khác hơn bản thân mình dù người ta có chịu thừa nhận hay không
người ta cũng không bao giờ có thể yêu người mà mình yêu hơn chính tình yêu của họ. vậy nên khi một mối tình tan vỡ người ta mới thường nhớ về những ngày tháng đẹp đẽ, những kỉ niệm hạnh phúc, những ngày vui vẻ hơn là nhớ đến người đã không còn ở bên mình nữa.

tớ vẫn nghĩ rằng, nếu trong đời có thể gặp được một người khiến tớ dám từ bỏ tất cả thì đó - sẽ là một niềm may mắn lớn mà  ít người trên đời có được.







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét