Em nằm ốm,
xanh màu mắt
Ta thèm yêu
Ta cần vui
Yêu rồi oán
Vui thì ngắn
Tìm kiếm nhau dù xa xôi
Thì có nhau được bao lâu
Người hát giai điệu hoan ca
Lòng khát cơn sầu khôn nguôi
ốm một trận kinh thiên động địa. 3 ngày liền sốt 40 độ. tối tối bố thức xem bóng đá nhưng cứ 15 phút chạy lên sờ trán một lần xem đỡ sốt chưa, 30 phút chạy lên cặp nhiệt độ 1 lần xem đã hạ sốt chưa, sáng thì dậy sớm nấu cháo cho con gái rồi quanh quẩn ở nhà chẳng đi đâu. mẹ đêm nào cũng nằm cạnh nắm chặt lấy tay mình vì sợ mình sốt cao quá lỡ bị co giật. bác thì mỗi ngày vào mấy lần vừa cho uống thuốc vừa truyền cho mấy chai dịch. sau 3 ngày tay be bét nốt kim tiêm.
mấy năm rồi mới ốm một trận ghê thế. mấy ngày liền người đau như bị thiên thạch rơi trúng đầu, mê mê man man, lúc nóng lúc lạnh, không ăn nổi gì, người chỉ toàn nước với sữa.
mấy năm rồi mới ốm nặng thế, mới thấy một sự thật biết rõ ràng mà chẳng mấy đứa con thường xuyên nhớ : mọi người trên đời đều có thể rời bỏ mình, chỉ có bố mẹ là chẳng bao giờ bỏ rơi mình cả
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét