1.
- Mai chị có đi làm không?
- Có
- Mai em chở chị đi làm xong trưa đón chị về ăn cơm nhé
- Định xin xỏ gì đúng ko. Tởm. Nói đeeeee
- Không. Tự nhiên thích thế thôi.
...
======> hồi bé chỉ thích bố mẹ có mỗi mình mình để được chiều. Lớn lên mới thấy mình may mắn vì có anh chị em.
2.
Bà già không tên. Xa lạ. Gặp lần đầu. ở quán trà đá
- Này cháu
- Dạ?
- Thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa. Lòng thanh thì tâm mới tĩnh cháu ạ.
- ???/
- Xinh thế buồn ít thôi.
...
=====> những người xa lạ không bao giờ thôi làm ta bất ngờ
3.
- Anh nhờ "đệ tử" gọi điện hẹn em hôm nay vào viện ạ?
- Uh, anh đổi máy, ko có số của em. Chiều nay vào bàn chuyện với anh và anh Quang một tẹo nhé.
- Chuyện gì ạ?
- Cứ vào đi, anh không bắt em cưới đứa nào trong này đâu mà lo :)
- ;)
=====> cơ hội luôn đến vào những lúc không ngờ nhất
[vậy là có kế hoạch bận bịu túi bụi từ nay đến tháng 10 năm sau. Và cả một kế hoạch khác để bận bịu tiếp từ nay hết năm sau (và năm sau nữa). Sẽ lại bận rộn, sẽ có một mục tiêu rõ ràng để hướng đến( ít nhất là trong 2 năm tới). Có một mục tiêu rõ ràng để theo đuổi sẽ tránh được những giây phút hoang mang thấy cuộc sống buồn tẻ hay vô nghĩa. Giống như khi biết mình sẽ đi đến đâu thì dù trên đường đi có chuyện gì cũng sẽ không thấy sợ hãi nữa. Nghĩ thế tự nhiên lại thấy vui.
Suy cho cùng người ta sống trên đời cần nhất vẫn là một mục tiêu đàng hoàng để theo đuổi, trước tiên là vì bản thân mình. Dù có nói thế nào thì ta cũng chẳng bao giờ buộc được đời mình vào ai cả. Nên cốt lõi vẫn là nghĩ đến bản thân đầu tiên. Nếu chính mình thậm chí còn không thấy hạnh phúc thì chẳng bao giờ mang lại được hạnh phúc cho ai khác cả ]
.
Cuộc sống không ở đây. Cuộc sống ở ngoài kia. Phải nhớ như thế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét