một người dù lạc quan vui vẻ đến mức nào thì trong cuộc sống vẫn có những lúc thăng trầm, có những lúc cảm thấy trước mặt mình không có lối nào để đi. nhưng cảm giác ấy sớm hay muộn rồi cũng sẽ qua, mọi khó khăn rồi đều sẽ tìm được cách giải quyết. đến một lúc nào đó, khi nhìn lại quãng đường mình đã đi, thậm chí ta sẽ nhớ về những thử thách, nỗi thất vọng, những ngày tháng buồn bã rõ ràng hơn nhiều so với những khoảng hạnh phúc. rồi tự ta sẽ nhận ra mình đã trường thành dần lên khi vượt qua được những rào cản ấy.
từ khi xa nhà, tôi đã từng có những ngày tháng thấy cả thế giới đổ sập xuống đầu mình, thấy mình chìm sâu trong nỗi buồn bị bỏ rơi, mất mát, thấy bơ vơ cô đơn cùng cực khi không biết mình thuộc về đâu. nhưng dần dà, tôi tìm được cách để tự mình vượt qua những chuyện ấy. như anh nói, phải tự cứu lấy mình trước, phải tự yêu lấy bản thân mình trước khi muốn người khác yêu mình. buồn vui đều tự lòng mình mà ra cả.
cuộc sống chẳng bao giờ diễn ra theo ý mà ta muốn. thậm chí tôi thấy, chẳng có việc quái gì trên đời xảy đến như mình muốn nó xảy đến cả. lúc bắt đầu yêu chẳng ai nghĩ đến lúc chia tay, lúc bắt tay vào thực hiện một việc chẳng ai muốn nghĩ là mình sẽ thất bại. nhưng rồi người ta vẫn yêu rồi chia tay. vẫn hăng hái làm việc rồi vẫn thất bại. nhưng không ai vì thế mà ngừng yêu hay ngừng làm những việc mình muốn. vì tình mong manh hay dài lâu, thành công hay thất bại không quan trọng bằng cảm giác có được khi ta thực hiện chúng.
dạo gần đây tôi có nhiều việc phải phân vân và chọn lựa. nhưng tôi không phiền lòng với tình trạng ấy. thậm chí, tôi thấy như thế cũng vui. vì ít nhất cuộc sống của tôi đủ phong phú để tôi được chọn lựa. và có nhiều điều quan trọng đáng để tôi quan tâm và suy nghĩ. với tuổi trẻ, như thế thật là hay :)
| ảnh chẳng liên quan. tại viết xong cái này tự nhiên nhớ đến bạn người yêu dạo này bận tít mít mù mịt |
Cố lên nhé! dọn ích mà vẫn sạch thì bạn có thể sơn epoxy cho nhà mình: bao gia son chong tham epoxy tai tphcm
Trả lờiXóa