9 tháng 11, 2011
for my dear
có lẽ
chúng ta không bao giờ hiểu được họ, bạn yêu quý ạ. không - bao - giờ có thể hiểu được.
hoặc là chúng ta quá tham vọng, hoặc chúng ta quá ngây thơ (mù quáng?)
hoặc họ quá phức tạp
hoặc tệ hơn, họ không bao giờ muốn chia sẻ với ta (ngay cả khi họ nói yêu ta)
(họ ngụy biện rằng bao năm nay họ đã quen như thế, nhưng ta hiểu, họ không muốn mở cánh cửa đó với ta)
họ có kí ức, chúng ta cũng thế.
khác nhau là khi yêu chúng ta không còn nhớ nhiều về kí ức. ta chỉ biết yêu và nhìn về tương lai.
còn họ, họ không quên (ta cũng ko bắt họ quên) nhưng điều đáng sợ là họ cất giữ kí ức trong lòng ở vị trí trang trọng đến mức khiến ta cảm thấy mình không bao giờ có thể bước vào nổi vùng cấm ấy (cho đến khi ta trở thành kí ức của họ).
cậu đã dũng cảm đến thế nào để đi đến cùng với tình yêu của cậu, nhưng chúng ta đều biết (mà cứ cố tình lờ đi) rằng: một mình ta cố gắng là không đủ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét