ôi cái mùa mà ta và bạn yêu vẫn hay tự nhắc với nhau là cái mùa thèm ôm, thèm hôn, thèm hơi ấm, thèm nghe cả hơi thở của nhau...thèm cả những tiếng thở dài của nhau...
mùa có những đêm nối nhớ làm người bật khóc...sao mà lại nhớ nhau đến thế...
cần một tách trà nóng cho những sớm mùa đông u vắng. cần một vòng tay ôm trọn lấy mình khi mệt mỏi. cần người xoa dịu bớt những trống trải trong lòng mỗi khi thấy cô độc. trên đường về và lúc cuối ngày....
con người ai cũng có những phút yếu lòng. mà người ta dễ yếu lòng nhất là những khi trời lạnh. lúc ấy, người ta nhận rõ hơn bao giờ hết dáng vẻ của nỗi cô đơn nên càng thấy sự cần thiết của yêu thương và hơi ấm...
trong cuộc đời này,
để yêu một người thật không dễ dàng
để yêu một người và được người đó yêu lại thực sự là một điều kì diệu...
cũng chẳng biết sẽ còn có thể yêu thương được đến bao giờ...
(nên có lẽ) nghĩ ít thôi...
không cần phải bắt mình quên hay nhớ...
nếu dễ dàng quên được một người thì cũng sẽ dễ dàng quên được những người khác, và những người khác nữa...vậy thì cuối cùng sẽ chẳng còn lại ai trong kí ức cả...
...Hà Nội thì nhiều gió quá,
Mà chẳng có vòng ôm nào đủ chặt,
Chẳng có nụ hôn nào đủ dài,
Cũng chẳng tim thấy ánh mắt nào đủ ấm…
Dù tất cả những nghi ngờ đôi khi chỉ cần được xoa dịu bằng một cái nắm tay…
khi còn cảm thấy lạnh thì người ta còn thèm khát hơi ấm, mà khi còn thèm khát hơi ấm thì người ta còn tin tưởng và hy vọng kiếm tìm tình yêu hay những điều tốt đẹp...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét