những ngày tháng này
Share
Today at 00:21 | Edit note | Delete
(mượn title của bạn hiền)
đó là cảm giác như triều dâng, dù có một ngày xuống thấp đến thế nào thì vẫn lại sẽ dâng lên vào một thời điểm khác...
mùa lá rụng, mùa của nỗi buồn thấm qua gió, thấm qua những chuỗi ngày lang thang một mình trên phố. mùa những ánh nhìn sâu thẳm không đoạn tuyệt được với yêu thương. con người không ngừng lớn lên, trưởng thành hơn hay già đi, rồi dần nhận ra những giới hạn chính từ những va vấp và buồn đau in vào trong mắt. vậy mà, hiểu rõ những giới hạn không có nghĩa là điều khiển được những điểm dừng. biết mình đang làm gì (đã là một bước tiến lớn) lại càng không có nghĩa là đường đi đã hiện ra ngay trước mắt.
những ô cửa sổ mùa đông đã khép lại sau lưng, những con đường mưa giăng đầy trong thành phố. Nỗi buồn ánh lên rồi chìm xuống cố gắng thế nào cũng không chịu mất đi. Hà Nội những ngày buồn vương, người hoang mang trong những khắc khoải - vô tâm, ta chơi vơi trong những đợi chờ - vô vọng. Có ai biết được đời sống này rồi sẽ đi đến đâu, cũng nào biết tình yêu này rồi trôi dạt về đâu. Chỉ còn lại những người - yêu như chúng tôi, như chúng ta (mà ai đó gọi là "những người đã từng đi qua thương nhớ"), liệu rồi có quên được nhau?
Loanh quanh mãi trong những quên - nhớ đến tận khi mùa lạnh giá rời đi khỏi thành phố. Có lúc nào đó tưởng như chỉ vào cái mùa ấy người ta mới cảm nhận được nỗi cô đơn cùng cực cố giấu tận sâu trong đáy tim đáy óc. vậy mà khi mùa tốt tươi về đến, màu xanh tràn cả ra phố thì ta nhận ra nỗi cô độc của ta cũng nảy nở theo - nảy nở và đâm chồi như cây mùa xuân . nó bám rễ vào lòng ta, và lớn lên hằng đêm, và yên lặng ngủ hằng ngày. và nỗi buồn của ta nuôi dưỡng nó, và nỗi lạnh lùng của người vun đắp nó...ngút ngát như cây mùa xuân.
tháng 3 của ta năm nay đầy dấu mốc đầy cả những điều đầu tiên và biết đâu ngay trong ngày sinh của mình ta sẽ có thêm cả những điều cuối cùng nữa. vẫn biết khởi đầu hay kết thúc đều không dễ dàng nhưng có những thứ chỉ đi qua một lần duy nhất trong đời - đi qua và không bao giờ trở lại.
anh đã có đủ thời gian lẫn cơ hội để lựa chọn. em đã có đủ thời gian để chờ đợi và suy nghĩ. cho đến ngày hôm qua em nhận ra sự chờ đợi của em là vô lý, còn sự phân vân của anh quá ích kỉ. em bước sang tuổi mới cũng đồng thời sẽ bước sang một con đường khác. em trả anh lại với thế giới của anh - không em. em trở về với thế giới của em - không anh, không giận hờn, không oán trách, không tiếc nuối. Như bạn em nói "ít nhất em đã đi đến tận cùng của những cảm xúc, và thể hiện đến tận cùng những tình cảm của em". Như vậy đấy, đôi khi kết thúc cũng là một cách để bắt đầu.
(những cảm xúc vụn vặt chắp nối từ những buổi trưa không ngủ và những ngày không yên)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét