1 tháng 3, 2010

là những phút giây như thế

là như lúc này này, là những khi thấy bình thản..và hồn nhiên. chẳng phải vẫn hay hát "em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên" là gì!

tháng 3 rồi đấy. tháng 3 có hoa gạo nở, có hoa sưa nở. hôm qua còn nhìn thấy cả một xe hoa loa kèn trên phố. ôi, hà nội sắp đến mùa loa kèn đầy phố và hoa sưa nở đầy đường. hai hàng hoa ban tím lay tím lắt gần lăng bác cũng nở tưng bừng rồi.
cây hoa nhài nhà mình ra lá mới nhưng chưa thấy nở hoa. mấy chậu cây trước cửa nhà mình cũng xanh um lên..đúng là mùa xuân thật rồi..mùa xuân trong đôi mắt em như Tuấn Ngọc vẫn hát...

mấy hôm nay hà nội đầy nắng. lá vàng bay bay khắp phố rồi rụng xuống khắp đường
thèm lang thang điên lên í, thèm đi bộ bờ hồ điên lên í, thèm nhẩn nha nhâm nhi trà chanh điên í..

mấy hôm trước gặp lại nhau. mà cũng bình thản điên lên í. ánh mắt chạm vào nhau không tìm đủ thương yêu hay băn khoăn níu lại, cho nên trôi tuột qua nhau..

mừng?

thời gian cứ trôi. thế thôi. nỗi nhớ rồi cũng sẽ rơi rụng dần, thương yêu sẽ nhạt dần còn nỗi buồn cũng sẽ dần chìm xuống..

tháng 3 nào cũng tự soi mình vào gương tự dặn mình phải sống thật thà với mình, biết quý trọng bản thân mà mẹ cha đã sinh ra trước khi học cách yêu thương người khác.

tháng 3 rồi đấy..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét