Vẫn luôn thích cảm giác khi nói chuyện với bạn - thấu suốt và tin tưởng, cả những khoảng yên lặng xen giữa hai đứa cũng đặc biệt khác thường. Lâu rồi không ngồi Nola, không lang thang cả chiều với bạn. Sau bao nhiêu những va vấp, vội vàng, sau bao nhiêu biến động có lúc nhận ra có những điều chưa bao giờ thay đổi.
Hai đứa đàn bà dở hơi trong một chiều mỏi mệt, luẩn quẩn mãi không thoát khỏi những suy nghĩ của chính mình. Thành phố chiều mùa xuân mà hóa ra chật chội, như có ai níu chân, như có ai buộc những ngày tháng thanh xuân vào những gốc cây đầy lá quanh bờ hồ gió lộng.
Đàn bà muôn đời vẫn cứ là đàn bà, cứ hay tự huyễn hoặc bản thân mình để che giấu hiện thực không mong muốn, cứ tưởng để yên không nói ra thì sẽ không diễn ra, cứ cả tin hết lần này đến lần khác. Dại khờ muôn thủa vẫn dại khờ.
Ai cũng bảo đàn bà khôn ngoan, chỉ mình đàn bà biết là mình dại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét