17 tháng 7, 2015

"Born to die"

Hôm nay lúc đứng dậy đi về mình cảm giác như là ko đứng nổi nữa vì mệt. Suốt từ hôm đi chơi về chưa hôm nào được ngủ trước 4h sáng, đầu lúc nào cũng như căng dây. Cả phòng ít nhất 1 nửa gần mất tiếng, phần vì ở lại vp cả đêm, phần còn lại vì quá mệt nên đứa nào cũng cáu, thường xuyên nói chuyện bằng cách hét vào mặt nhau. Cuối tuần chạy 3 job lớn cùng lúc, người chia đều 3 nơi. Sáng qua casting xong hơn 300 đứa PG thì D bảo nó mệt đến mức cảm giác có thể xỉu ngay tại chỗ
Buổi tối bố gọi điện muộn, kêu mẹ ốm, hai chị em xếp thời gian mà về thăm mẹ. Thường thì mẹ ốm ko mấy khi bố gọi điện vì sợ 2 chị em trên này ko yên, lần này bố phải gọi điện kêu về, chắc là bệnhh cũng ko nhẹ. Mỗi lần mẹ ốm là mình đều quýnh hết cả lên ko tập trung được gì cả. Nửa đêm nằm mãi ko ngủ được mình bò dậy gọi điện cho T. Lần nào cảm giác mệt rã rời mình cũng hay gọi cho T, chỉ đơn giản là để nghe thấy giọng T. Mình luôn có cảm giác dễ chịu và yên ổn mỗi lần nói chuyện với T dù T chẳng bao giờ động viên hay khuyên nhủ gì, chỉ im ỉm nghe mình nói, hoặc bật cho mình nghe vài bài nhạc hoặc kể vài chuyện vô thưởng vô phạt ở cty. Nhưng lần nào mình cũng cảm giác yên ổn. Có thể tại T với mình giống nhau, nên mình biết là T hiểu.
Mình nhớ những ngày cách đây vài năm trước, khi cả T và mình đều hồn nhiên vui vẻ, ko đăm chiêu toan tính như bây giờ. Hồi ấy T ko bao giờ nhăn mặt, ko hút thuốc, lúc nào cũng chỉ nói những chuyện vui. Sau cơn biển động, T đã khác trước quá nhiều, giờ lúc nào cũng trầm ngâm, ít nói nhưng hình như đã học được cách bình thản trước mọi chuyện. Giờ T cũng bận, có khi đôi ba tuần 2 đứa mới gặp nhau 1 lần, thường thì là T qua chỗ mình ăn trưa. Có đợt bận quá 2-3 tháng hai đứa mới găph nhau, cuối cùng lại chọn hẹn nhau trong một quán vắng vẻ rồi ngồi hút thuốc với nhau cả tối ko đứa nào nói với đứa kia câu gì.

Nói chuyện mãi, đến lúc cuối cùng mình bảo T: nỗi buồn thành thị tha hương này thật là xa xỉ, lúc tối mình đọc câu chuyện về một ông đi câu cá xong cũng muốn bỏ quách hà nội vào đà lạt làm bưng bê ở quán cafe rồi sống cả đời ở đấy. Nói xong nghĩ lại thấy chẳng liên quan. Từ sau khi ngừng liên lạc với C, mình lúc nào cũng chỉ muốn đi làm xong, đi tập Yoga xong rồi được về nhà yên ổn nằm nghe nhạc xem phim đọc sách. Mình chẳng mấy muốn tụ tập hẹn hò giao tiếp gì nhiều, chỉ muốn được yên ổn như thế. Dạo gần đây cũng có vài chuyện xảy ra, dễ chịu có, khó chịu cũng có nhưng mình bắt đầu có vài chuyển biến trong việc học được cách lao vào làm việc cho đỡ phải nghĩ nhiều. Thật ra, nghĩ nhiều chẳng mấy khi giải quyết được vấn đề gì đặc biệt là với đứa toàn hành động theo bản năng cảm tính như mình.
Nói chuyện với T xong, dễ chịu hơn nhưng vẫn ko ngủ được mình ngồi lôi ảnh đi chơi ra xem. Trong đống ảnh có hình ông lái taxi mình gặp ở sân bay. Hôm đi từ sân bay về ông taxi mặt hiền hiền hỏi chuyện đi chơi rồi nói chuyện suốt quãng đường về. Ông bảo nhà ông rất nghèo, có 3 con gái, vợ thì ung thư nên toàn phải làm mấy việc cùng lúc nhưng chưa bao giờ thấy đời mình là bi kịch. Sống đến từng ấy tuổi, tóc đã bạc gần hết cả rồi mới biết để thấy yên ổn thì chỉ là học cách chấp nhận những bất trắc của cuộc đời, cái gì bỏ qua được thì bỏ qua, chuyện gì vui thì cứ vui lúc ấy, chuyện gì ko giải quyết được thì để thời gian quyết định. Lúc gần đến nơi nhìn mặt mình xong ông còn bắt tay nói thêm một câu bảo còn trẻ, đừng có nghĩ quá nhiều, đừng có lo sợ gì về tương lai, cũng đừng đào bới quá khứ, cứ vui vẻ mà sống. Chắc có lẽ là ông lái taxi bác học nhất mà mình từng gặp.
Viết đến đây thì bắt đầu buồn ngủ, cũng ko nhớ vừa viết những gì. Thôi đi ngủ, mai chạy nốt chương trình thứ 6 rồi về thăm mẹ. Những chuyện khác nghĩ cũng đủ nhiều rồi, cũng đã cố hết mức rồi, còn lại thì TUỲ DUYÊN

1 nhận xét: