16 tháng 7, 2015

16 Jul

Hôm nay con bạn thân nhất lăn quay ra dỗi, nói năng nặng nề phát khiếp vì nó gửi mess qua fb rõ dài kêu ca phàn nàn hâm nóng tềnh cảm nhưng mình lúc í ở tận bên Phil, đọc xong lăn quay ra ngủ đek thèm reply. Đã thế về nhà lại đi chơi biệt tăm tiếp 1 tuần rồi lại còn về 3-4 ngày ko thèm gọi điện cho nó hẹn hò gặp mặt gì sất.
Nghĩ cũng có tí áy náy nhưng mà đek làm thế nào được. Từ hồi làm ở đây việc ngập đầu, ngày nào về trước 8h tối là mừng rơi nước mắt. Nhưng khổ nhất là toàn làm mấy việc mình thích, mà vốn dĩ từ lúc đẻ ra mình đã thích cái gì thì chỉ biết đâm đầu vào không ai cản được cũng ko lôi ra được.

Tháng trước bị D đến tận văn phòng lôi đi ăn, xong D bảo mình như con bị bệnh nghiện làm việc đang thời  kì lên cơn. Lúc í mình gào lên phản đối vì bản chất mình là con lười đến mức nhiều lúc tự mình cũng thấy chán mình. (Nhưng thỉnh thoảng nghĩ lại thấy với cái kiểu làm việc của mình hiện giờ thì nó nói cũng chẳng sai lắm)
tsss

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét