16 tháng 7, 2015

16 July

Nhìn đi nhìn lại mình thấy cuộc đời mình là một chuỗi những sự kiện lặp lại, trùng lặp đến mức có lúc ngồi nhẩm lại cũng thấy vô lý. Như cách D vẫn nói, là chúng mình chỉ sống để nhảy từ đống shit này sang đống shit khác thôi.

Chắc có sống lâu hơn nữa thì những điều này cũng ko thay đổi, có chăng nếu có khác thì là khác cách mình sẽ phản ứng khác khi chẳng may dẵm phải đống shit. Nếu như ngày xưa thì sẽ nhăn mặt bịt mũi lu loa lên cho cả làng cả xóm biết, bây giờ nhận ra dù mình có nhăn mặt bịt mũi có lu loa lên thì cũng chẳng ai giúp mình giải quyết cái đống shit đấy. Giờ chỉ có thể chửi bậy một câu rồi mang giày dép về nhà đánh rửa sạch sẽ, lần sau tránh đi vào cái đường ấy, nếu ko tránh được thì lúc đi cũng phải mang theo đèn pin hoặc cắm mặt xuống đất mà đi cho chắc.

Ngày xưa mình lúc nào cũng gồng lên làm hết sức để ai gặp cũng nghĩ tốt về mình, dù mình có phải cố một tí hay giả vờ cười mấy tí cũng không sao. Giờ nhận ra đời ngắn bỏ mịa, chả việc gì cứ phải làm mấy việc vô bổ như thế. Cứ hồn nhiên mà sống, miễn sao mình thấy vui.

Ngày xưa mình luôn nghĩ, bất kì một mối quan hệ nào, chỉ cần mình chăm tưới nước bón phân là nó sẽ sống khỏe mạnh ra hoa kết quả, giờ thì biết rõ mười mươi là trên đời chả bao giờ có cái qué gì theo ý mình hết. Nếu mình thích thì mình cứ bón phân tưới nước chăm nó hằng ngày, nhưng chẳng có gì bảo đảm là nó sẽ sống. Còn nếu mà đã chăm đến thế nó vẫn ko chịu sống thì hoặc là do mình đã chăm sai cách, hoặc là do cái cây đấy nó không thể sống được ở chỗ nó được trồng.

Ngày xưa nếu đang xây cái gì mà chẳng may phát hiện ra lỗi sẽ đập ngay cái đống vừa xây ấy xây ngay lại cái khác. Giờ lại nghĩ khác, nếu đang xây mà chẳng may sai hỏng cái gì thì tìm cách chữa, chứ chẳng ngu gì đập đi. Như bạn Đ nói, đập đi có khi chẳng xây nổi cái nhà mà đến cái chuồng xí cũng chẳng xây nổi nữa

Đại loại chiều nay có 30 phút rảnh trong lúc ngồi đợi khách, tranh thủ ghi lại mấy thứ luẩn quẩn trong đầu.  Kiểu như:
Hôm qua H kể cho nghe vài chuyện không vui, vài đứa ngày xưa thân thiết giờ chuyên đi nói xấu mình. Nghe xong mình cũng chẳng buồn, đại loại giờ nó cũng chẳng có ý nghĩa gì với cuộc đời mình, nên nghe thế thì biết thế, chẳng nên giữ lại trong đầu

Cũng hôm qua mình nhận được cái mess của một đứa mà đến tân giờ này vẫn chưa tích phân được. Túm lại nó hơi có màu sắc nặng nề mà vấn đề nặng nề nhất là mình hỏi tại sao phản ứng như thế thì nó không nói. Điên đek tả nổi. Mình kể với H, H bảo nếu ko biết phải nói thế nào cho phải thì cứ nói thật, tức thì bảo tức, giận thì bảo giận mà chán thì bảo chán, cũng ko cần giữ lại những thứ người khác muốn mang đi.

Từng này năm sống trên đời, mình nghĩ cái quan trọng nhất mình học được chỉ là mình chẳng bao giờ giữ được những người muốn đi. Tình cảm là thứ bấp bênh, bất ổn, không bao giờ kiểm soát được. Chuyện tình yêu cũng như chuyện bạn bè, hai người ở bên nhau, mỗi đưa đều có cả tỉ tật xấu sớm muộn gì cũng có ngày điên tiết với nhau đến độ không muốn nhìn mặt nhau. Điều quan trọng nhất chỉ là vị tha với nhau được đến mức nào hay đến bao giờ.

Thôi, đến giờ gặp khách. Tạm ở đây đã

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét