1. công nhận mình là đứa dễ bị lây lan cảm xúc. từ trưa qua đến tận gần trưa nay mình ở với Mũm, thấy nó cứ thẫn thờ rồi khóc suốt làm mình cũng lay lắt buồn theo nó. mình thương nó gần chết mà cũng chẳng biết làm gì ngoài việc nhìn nó và le ve bên cạnh nó cho nó đỡ tủi thân.
tối qua hai đứa ngồi Puku uống rượu với nhau tự nhiên có một lúc giữa những cơn buồn hai con nhìn nhau cười phá lên bảo với nhau ko hiểu sao đến tuổi này rồi vẫn còn có thể vật vã đến thế vì thất tình. đáng lẽ đến giờ này là phải thấy chẳng có cái quái gì đáng sợ nữa chứ.
2.
Hôm qua C lại nhắn tin, gọi điện. Mình đi với Mũm suốt nên cũng ko buồn nghe máy hay nhắn tin trả lời. Ngớ ngẩn thật, sao bọn zai cứ đòi bỏ mình đi xong chạy đi chạy lại được mấy vòng lại ủ ê quay về kêu hối hận, rồi tìm mọi cớ để đòi ở bên mình. ôi mình chán cảnh ấy lắm rồi, mình có phải là bến cảng bến tàu để cứ mãi đứng một chỗ đợi bọn chúng đâu. mình là đứa không muốn có cái gì níu chân, lúc nào cũng chỉ mơ về tự do cơ mà. Mà có khi chắc cũng tại mình cả, bình thường mình khua môi múa mép mồm mép nanh nọc, nhưng hễ cứ yêu vào là mình ngoan ngoãn như con chó con suốt ngày luẩn quẩn vẫy đuôi bên cạnh người yêu, như thế thì kiểu gì bọn chúng chả hư chả đòi bỏ mình đi. mình cũng chả biết làm sao cho khác đi được, vốn dĩ ngu si dại zai sinh ra đã có rồi. Khổ tâm lắm
3.
Mẹ lại ốm, từ trận mổ năm ngoái đến giờ ngày càng yếu. Đợt này lại ốm một trận linh đình tiếp, chắc lại phải mổ. Mấy chuyện mệt nhọc khác mình đều có thể dễ dàng vượt qua được vì chỉ liên quan đến một mình mình, nhưng cứ mẹ ốm là mình ngoắng hết cả lên vì chuyện sức khỏe của mẹ có cố mình cũng chẳng lại gì được. Thôi lại chuẩn bị tinh thần chiến đấu vậy. Cứ như thời chiến tranh, lúc nào cũng trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu.
4.
Thôi hết chuyện
à quên phải ghi lại cả cái này nữa cho nhớ:
6:08 - 57 minutes ago :))))))
nói chung mình còn dại zai còn dài
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét