24 tháng 10, 2014

mùa thu - không mấy

mình không muốn dùng Tumblr nữa dù Tumlr vẫn nhiều ảnh đẹp, nhiều quote hay và nhiều bọn tự kỉ đáng yêu, nhưng mình vẫn không muốn dùng nữa vì cứ log in vào tumblr mình lại nhớ đến buổi chiều buồn bã hôm ấy. Mình không biết miêu tả cảm xúc của buổi chiều hôm ấy nữa chỉ biết là đã ngồi nhìn vào màn hình rất lâu sau đó chạy vào nhà vệ sinh khóc như con điên. thân thiết với nhau bao lâu như thế hóa ra trong lòng nhau hình ảnh cũng chỉ đáng thương khó chịu đến thế, hóa ra nói ra câu bất cần tình bạn với nhau cũng dễ dàng đến thế. chiều hôm ấy mình cảm giác như mình đang ở dưới một cái hố, đang loay hoay tìm cách thoát ra thì bị dội cho một thùng nước đá. mình thấy tình bạn mà mình coi trọng bao lâu thật ra không có giá trị gì với người khác.
khi mình ở dưới một cái hố mình không cần ve vuốt, không cần cổ vũ, không cần ai kéo mình lên, chỉ cần nếu không làm gì được thì để yên cho mình như thế. mình không trách, giờ chắc cũng chẳng còn giận mấy, mình chỉ buồn lắm lắm, chỉ thấy khó lòng có thể nói chuyện tiếp với nhau sau những thương tổn như thế.

những ngày tháng hồi ấy với mình là những tháng mình cực kỳ mệt mỏi, mình vẫn còn nhớ là khi ấy mình mất ngủ triền miên, chán ăn, khủng hoảng, đến mức có một bữa nhìn thấy mình anh zai đã phải lôi ra một góc hỏi han rồi vừa dọa dẫm vừa ném cho cái đơn thuốc. Chuyện với C ảnh hưởng đến mình nhiều hơn là mình nghĩ, không phải vì yêu thương nhau sống chết không thể thiếu nhau mà vì C đã lấy đi ít niềm tin ít ỏi mình còn giữ lại. mình trở thành đứa khánh kiệt niềm tin. mình cảm giác sau lớp vỏ ngoài bên trong mình khi ấy chỉ toàn là không khí. rồi chuyện của T, chuyện của N cũng ảnh hưởng đến mình. hồi ấy, thật sự mình còn thấy khó chịu hơn cả hồi chia tay người yêu trước đây.

Giờ mọi chuyện gần như đã bình thường trở lại nhưng mình thấy hình như bên trong mình có cái gì đã bỏ đi biệt tăm biệt tích mất, không tìm lại được nữa

Thêm cái ảnh nhảm nhí vào cuối cho thành serie nhảm luôn :l


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét