cứ đà này có khi sắp giàu to. hơn một tuần nay bận đến nỗi không tiêu hết MỘT XU nào :))))
Làm việc bận rối rít mệt tơi tả nhưng mà cũng vui vui. Trừ mấy đứa đáng ghét ra thì cũng gặp thêm được vài người dễ thương, các anh zai (vẫn) hơi hâm nhưng mà cũng (vẫn) dễ thương. Mà quan trọng nhất là thấy mình giỏi vật ra í , lạicó thể manage được trôi chảy một cái chương trình vãi cả to vãi cả lắm khâu lắm đoạn như thế. Chắc vậy nên vui
Ng bảo, khi nào mình làm xong sẽ vào hội an chơi với mình, cả ngày không cần làm gì, chỉ kiếm chỗ uống trà, đi bộ, đạp xe hoặc nằm ườn èo trên một cái bãi biển vắng vắng nào đấy đọc sách. Nghĩ đến đã thấy hào hứng suốt từ bây giờ.
Nghe nói năm nay hà nội bắn pháo hoa tưng bừng. mình không thấy tiếc, mình vốn dĩ không thích những chỗ chen chúc ồn ào, lại càng không thích mấy cái chương trình kiểu xu hướng, đại chúng như thế. Với lại, mình vẫn còn ngại giao tiếp.
Thôi ngủ, mai thể 6h đã phải lọ mọ dậy đi bộ.
À quên, ghi nốt cái này vào đây cho đỡ quên. Tối qua nửa đêm C gọi điện, nói cái gì đấy mà giờ mình ko nhớ nổi mấy nữa. Mà kỳ thật mình cũng chẳng hiểu C định nói gì muốn gì khi nói những câu vô nghĩa như thế. Mình đã từng bảo với C, kể từ giây phút C quyết định rẽ sang một con đường khác, chuyện giữa bọn mình không bao giờ còn có thể quay lại được nữa. Có thể rất lâu sau này mình vẫn còn nhớ đến C, như nhớ tất cả những người mình đã từng yêu hay thích, nhưng mình không bao giờ còn muốn quay lại hay yêu họ lại lần nữa.
hết chuyện
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét