hà mã bảo: hay Noel tao về nhé?
mình bảo nếu sợ tao buồn mà mò về thì đừng về. nếu nhớ K thì hãy về.
thật ra, mình rất muốn gặp con nhợn í vào những ngày thế này, nhưng mình cũng không muốn quen với cảm giác có nó ở bên cạnh khi mà đã biết rõ là nó rồi sẽ đi miết. mình không muốn lại giống như cái lần mình bay một chuyến dài về thấy nó ngồi hơn 4 tiếng đợi mình ở sân bay, dẫn mình đi ăn rồi đưa về tận nhà. bởi vì kể từ sau đấy, lần nào phải bắt taxi đi một mình từ sân bay về mình cũng thấy buồn thê thảm.
mình muốn gặp nó khi nào nó muốn về chứ ko phải sợ mình buồn nên mò về.
mình không muốn dựa dẫm vào hà mã, không muốn quen với việc nó sẽ ở đây. bởi vì với tính cách của nó nó sẽ không quay về sống ở đây. mình cũng không mong nó quay về sống ở đây. không hiểu sao mình nghĩ hà nội không hợp với hà mã. đôi khi mình thậm chí còn có cảm giác hà mã không thể hít thở bình thường khi ở thành phố này. (buồn cười thật.)
[và] còn thì, mình phải tự học cách chung sống ổn thỏa với những ngày sống một mình. đó là một bài học lớn, mà không ai có thể dạy cho mình ngoài cách tự học.
dù sao thì cuộc sống vẫn cứ cơ bản là đek ra gì, nhưng nâng cao thì cũng nhiều lúc ra gì ra phết mà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét