11 tháng 11, 2013

11.11.13

cuối cùng, lại có thể tìm lại được tình bạn đi lạc và cậu bạn thất lạc. bạn bảo, bạn đã từng thấy có quá nhiều việc muốn làm, quá nhiều người thấy mới lạ, nhưng sau cùng, bạn cũng mệt, cũng ko đủ sức chạy theo mọi người mãi. đóng những vai không hợp với mình sớm muộn cũng có một ngày thấy vô vị.

sau bao nhiêu ngày không gặp, tôi cứ tưởng chúng tôi đã hoàn toàn mất dấu trong cuộc sống của nhau, vậy mà cuối cùng cậu ấy trở lại, trầm lặng và chín chắn, bình thản và kiên định hơn xưa. theo ngôn ngữ mà bọn tôi vẫn hay nói với nhau: thì cuối cùng cũng học được cách trưởng thành.

trong những ngày tháng khó khăn và bận rộn, cuộc quay trở lại của cậu ấy mang đến cho tôi một thứ cảm xúc dễ chịu, như khi nhìn nắng lên trong một sáng mùa thu. giờ chúng tôi lại có thể hồn nhiên dắt díu nhau đi xem phim rồi cười như hai đứa điên trong rạp. giờ lại có thể ngồi với nhau yên lặng hàng giờ hoặc ca thán thở dài với nhau về những khó khăn ít người hiểu được.

thế thôi, cũng chẳng cần thêm gì nhiều. dù sao trong những ngày mà tin tức về bão tố tràn ngập khắp nơi thì mới biết còn có đứa để cười với nhau trong một chiều bão, còn được nằm trong chăn êm đệm ấm đã là điều quá sức hạnh phúc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét