15 tháng 11, 2013
That old sun keeps on shining, But someday it won't shine for you.
chẳng mấy khi có "được" một ngày tồi tệ với đủ thứ lùm xùm đổ ập lên đầu. Tâm trạng như một hố đen không đáy. Niềm vui duy nhất cứu vãn một ngày là gặp Anh.
Trong những ngày hà nội bắt đầu lạnh , không gì vui bằng được gặp nhau, được dẫn đến một cái quán ấm áp, được gọi ra cho đủ một bàn đồ ăn ngon. sau khi chén sạch có thể yên bình tựa vào người bên cạnh chơi điện tử cả tối. Lúc nào chán lại có thể quay sang kể với người đó đủ mọi thứ chuyện linh tinh: như chuyện bố em và mẹ em giận nhau gọi điện cho em, như chuyện em và bạn em đang bị khủng hoảng tuổi thanh niên và một nghìn những mẩu tin nhảm nhí khác. người đó chỉ ngồi yên lặng để mình tựa vào rồi nhìn mình cười hoặc xoa đầu mình. khi mình kêu buổn ngủ đòi về người đó sẽ quấn khăn to sụ quanh cổ mình, trùm kin áo quanh người mình chở mình về đến tận cổng, ôm mình một cái thật chặt thật lâu rồi mới quay lưng đi.
chỉ là, dù là vẫn sống trong cùng một thành phố nhưng thỉnh thoảng mới gặp được nhau và không phải ngày tồi tệ nào trong đời cũng có thể ở bên nhau để được cảm thấy yên ổn và dễ chịu như thế. dù là trong những ngày mỏi mệt nhất với cuộc đời vẫn luôn nhớ đến nhau nhưng sau cùng đã không chọn đi chung với nhau trên cùng một con đường, nên chỉ có thể thỉnh thoảng lạc lối vào đời nhau
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét