24 tháng 7, 2013

tuổi trẻ không bầy bàn ghế không bầy

Tôi ốm. Ốm một trận ghê gớm. hình như vào những lúc ốm mệt người ta lại hay nghĩ về màu sắc. tôi nhớ bài hát Sắc màu của Trần Tiến được ông nhạc sĩ già sáng tác khi ông đang nằm viện tưởng chết.
Mấy hôm ốm nằm nhà, giữa những cơn sốt và những đợt nóng lạnh liên miên lần nào mở mắt ra tôi cũng thấy một khung cửa sổ lớn màu đen sẫm trước mặt. chỉ duy nhất một lần vào buổi chiều mưa mưa tỉnh dậy sau cơn đau đầu tôi nhìn thấy khung cửa trắng lấp lánh cây xanh phía ngoài. nhưng khoảnh khắc ấy không kéo dài lâu.

có những lần tỉnh dậy tôi không nhớ mình đang ở đâu, bao nhiêu tuổi, đang làm gì... giống như người đang đi trên đường đột nhiên bị một đợt sương mù lớn chắn trước mặt. tôi chẳng nhớ gì cho đến khi nhìn thấy thứ gì đó thân thuộc để bấu víu vào mà nhớ lại. có lần là cái tủ áo, có lần là cái chăn bông hoa hồng, có hôm chỉ là nhờ tiếng điện thoại rung nhè nhẹ bên cạnh. thỉnh thoảng trong những ngày khỏe mạnh tỉnh dậy một mình trong phòng tôi cũng hay như thế. tôi cũng ko biết tại sao.
Khi nằm một mình ở nhà tôi nghĩ đến rất nhiều đồ ăn. Nhưng miệng tôi đắng ngắt, có lúc đắng đến mức tôi thấy như mình đã mất luôn cả vị giác. buổi chiều ngày thứ 2, đỡ mệt tôi bò dậy nấu bữa tối cho Mạnh, nhưng khi ấy tôi không sao nêm nổi gia vị vào bất kì món nào, lưỡi tôi không có cảm giác gì về thức ăn hay mùi vị.

mấy hôm trước khi ốm ngày nào về đến nhà tôi cũng mong hôm sau được nghỉ cả ngày, nằm ườn cả ngày trên sofa xem tivi. rồi tôi ốm. những ngày tôi ốm trời hôm nào cũng mưa. trong những cơn mê mê tỉnh tỉnh giữa những trận mưa có lúc tôi tư hỏi: không biết mình đang làm cái quái gì với tuổi trẻ của mình?




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét