![]() |
Suvanabum Airport
July 2013
|
sáng nay tỉnh dậy em lại thấy mình xa anh thêm một chút. Hình như cứ sau mỗi chuyến đi xa em lại thấy mình xa anh thêm một chút. Điều ấy, em không biết là do khi đi xa em nhìn thấy rõ hơn tình cảm của mình hay vì mỗi lần như thế em lại quen dần với cảm giác không có anh bên cạnh.
Những ngày ở Bangkok, trong ví em không mang theo gì nhiều ngoài tiền, vài thứ bùa may mắn mẹ xin cho em, và hình của anh. Trước khi đi em đã phân vân mãi, rồi quyết định vẫn để yên hình của anh trong ví, em nghĩ như vậy em sẽ cảm giác đỡ đơn độc hơn, cảm giác gần như là anh vẫn ở đâu đó rất gần em.
Nhưng em cũng không thể đánh lừa cảm giác của mình mãi được, sự thật là anh không ở đâu đó gần em, anh thậm chí càng ngày càng ở xa em. Nếu một người cứ đứng yên và một người cứ bước tới thì sớm muộn gì hai người cũng sẽ gặp được nhau. Chúng ta ai sẽ là người bước tới và ai sẽ là người đứng đợi người kia?
Hà mã luôn bảo em dũng cảm hơn là em tưởng, nhưng dù dũng cảm đến thế nào thì bước chân em cũng đã bắt đầu thấy mỏi.
Nếu anh không giữ em lại, hoặc nếu anh không bước về phía em, em sợ rồi chúng ta sẽ chẳng bao giờ chạm tới nhau được nữa đâu anh ạ.
Giờ đã là giữa mùa hè rồi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét